Trong phòng giáo viên, La Thái nghiêm túc đánh giá hai người trước mặt.
Sau đó ông quay sang Chu Tử Vân, nghiêm giọng:
“Giỏi lắm, chuyện lớn như vậy cũng dám đăng lên diễn đàn trường. Trò có biết hành động này gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng của trường mình không? Lỡ đâu ảnh hưởng đến tương lai của bạn học khác, trò nghĩ mình gánh nổi trách nhiệm không?”
Chu Tử Vân bị mắng đến ngây ra, định lên tiếng cãi lại thì đã bị cả một tràng nước bọt của La Thái dội xuống.
Sau khi giáo huấn một trận gần nửa tiếng, La Thái mới nghiêm mặt, lạnh lùng tuyên bố:
“Nhà trường quyết định xử phạt trò là ghi lỗi vi phạm nghiêm trọng. Từ giờ đến khi tốt nghiệp còn hơn một năm, việc có xóa được vết nhơ này hay không thì còn phải xem bản thân trò. Tự lo cho tốt đi.”
Dứt lời, ông phất tay cho Chu Tử Vân quay lại lớp.
Dừng lại một chút, La Thái lại dời ánh mắt về phía Nam Phức, ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng chỉ thở dài, chậm rãi nói:
“Dù chuyện này là do em khơi mào, làm cho các bạn học rơi vào tình huống hỗn loạn như vậy, cũng không thể bỏ qua dễ dàng được.”
Nam Phức chỉ yên lặng lắng nghe.
Cái cách xử lý cùng chịu trách nhiệm kiểu này vẫn luôn là phong cách điển hình của trường tư thục. Trong mắt những bậc phụ huynh có chút quyền thế, việc giữ lại một học sinh từng có tiền án gây rối như cô chẳng khác nào đặt hẳn một quả bom hẹn giờ giữa sân trường.
Dù cô mới chính là người bị hại đi chăng nữa.
Cô đã mất bao nhiêu công sức mới chuyển đến trường số Bảy được, giờ nếu bị đuổi học như thế này, bản thân cô thực sự không cam lòng.
Ngón tay vô thức siết chặt, Nam Phức nhanh chóng lướt qua những khả năng trong đầu. Cô quyết định sẽ mềm mỏng trước, nói lời hay trước mặt La Thái, nếu không được thì mới dùng đến cách cứng rắn.
Dù thế nào cũng phải ở lại được trường này.
Nhưng ngay lúc cô vừa định lên tiếng, La Thái bỗng nhiên ung dung nói:
“Dù sao cũng phải có hình phạt. Vậy thì phạt em viết bản kiểm điểm ba nghìn chữ đi.”
Nam Phức lập tức ngẩng đầu, ngơ ngác.
La Thái nhìn trọn vẻ mặt sững sờ của cô, chỉ khẽ cười, không nói gì thêm. Sau đó ông đứng dậy, vỗ vai cô với vẻ sâu xa đầy ẩn ý.
Về đến lớp, có lẽ do cơ thể tiêu hao quá mức vì sắp bước vào kỳ phân hoá, Giang Úc lại tiếp tục gục đầu ngủ gà ngủ gật.
Nam Phức nhìn chằm chằm vào phần tóc mềm mềm lộn xộn trên đỉnh đầu cậu, đáy mắt bỗng trở nên dịu lại.
Dù là kiếp trước hay kiếp này, cậu nhóc này dường như luôn giúp cô không ít lần.
Chuông tan học đột ngột vang lên.
Giang Úc bị đánh thức, theo phản xạ quay đầu sang bên trái, liền thấy Nam Phức đã yên vị trên ghế.
Cân nhắc một lúc, hắn vẫn đứng dậy, bước đến bên cạnh, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn của cô:
“Sao rồi? La Thái không làm khó cậu chứ?”
Nam Phức liếc cậu một cái, giọng nhàn nhạt:
“Làm khó rồi.”
“?” Giang Úc mặt đầy dấu hỏi, lầm bầm.
“Không đúng lắm, La Thái vốn nổi tiếng là người linh hoạt mà…”
Nam Phức làm như không nghe thấy, cúi đầu nhìn tờ giấy trắng trống trơn suốt mười phút, cuối cùng bất đắc dĩ nằm xoài xuống bàn trước mặt Giang Úc.
Tờ giấy trắng ấy viết rõ ràng ba chữ lớn: “BẢN KIỂM ĐIỂM”.
Cô mím môi, giọng thấp xuống:
“Tôi tình nguyện bị phạt chứ không muốn viết cái này.”
Không viết thì không sao, viết rồi mới biết vốn từ vựng của cô ít ỏi đáng thương, không biết dùng từ thế nào.
Chưa kịp than xong, bên cạnh đã vang lên tiếng cười giễu cợt không chút khách khí của Giang Úc:
“Vậy thì viết từ từ nhé, tôi không làm phiền.”
“Đợi đã.”
Nam Phức giữ lấy tay áo hắn, môi khẽ cong, giọng nhẹ đi, thả chậm tốc độ:
“Muốn biết tại sao tôi lại bài xích tin tức tố của Omega không?”
“Muốn biết giữa tôi và em trai của Kim Tu Minh, Kim Tu Bạch rốt cuộc có chuyện gì xích mích không?”
“Muốn biết tôi đem tiền tiết kiệm gửi hết vào thẻ ăn là để đề phòng tên ngốc nào không?”
Giang Úc lần đầu nghe cô nói một hơi dài như vậy, vô thức nuốt nước bọt, nhất thời như bị hút vào.
Thật lòng thì hắn thật sự muốn biết.
Người này như một câu đố, bí ẩn đến mức khiến người ta không kiềm được muốn tìm lời giải.
“Nếu muốn biết…”
Nam Phức thản nhiên đưa tờ giấy trắng sang trước mặt hắn: “…Thì giúp tôi viết bản kiểm điểm ba nghìn chữ đi.”
Giang Úc: “…”
Nam Phức tiếp lời như chưa thấy vẻ mặt chết lặng của hắn:
“Thầy chủ nhiệm nói thứ hai tuần sau phải nộp.”
Giang Úc: “…”
“Cậu là học sinh giỏi mà.” Cô nhìn hắn, ánh mắt nghiêm túc: “Tôi có xem bảng Phong Vân của trường, người đứng đầu chính là cậu.”
“Học sinh giỏi à…” Cô đột nhiên hạ giọng, lười biếng hô một tiếng: “Nếu là cậu thì chắc chắn sẽ làm được nhỉ?”
Âm thanh mềm nhẹ ấy, không hiểu sao lại lẫn một chút ám muội như muốn nhấn chìm người ta.
Giang Úc cũng không hiểu vì sao mình lại ngơ ngẩn gật đầu.