Chương 20

Giang Úc nghe thế thì nửa tin nửa ngờ.

Bộ dạng lạnh lùng, tàn nhẫn của cô khi nãy tuyệt đối không phải giả vờ. Ánh mắt sắc lạnh ấy, là lần đầu tiên hắn thấy xuất hiện trên gương mặt Nam Phức.

Làm hắn không khỏi tò mò:rốt cuộc Kim Tu Minh và em trai hắn đã làm gì để chọc giận Nam Phức đến mức này?

Tuy nhiên, Nam Phức không cho hắn cơ hội hỏi tiếp.

Nhìn tình hình hiện tại, Kim Tu Minh tạm thời cũng không gượng dậy nổi. Cô không còn tâm trạng để giáo huấn gì thêm, liền quay người rời đi:

“Đi thôi, sắp hết giờ nghỉ trưa rồi.”

“Khoan đã, còn một người nữa.”

Giang Úc gọi cô lại, nghiêng đầu về phía cửa phòng bida ra hiệu: “Tới lượt cậu rồi.”

Vừa dứt lời, Chu Tử Vân rụt rè bước vào, hai tay nắm chặt, ánh mắt né tránh, lí nhí chào Nam Phức.

Nam Phức hơi khó hiểu, liếc nhìn Giang Úc.

Giang Úc giải thích:

“Tôi gặp cậu ta ở ngoài cửa, hành tung khả nghi, tiện miệng hỏi vài câu thì khai hết.”

Rồi quay sang Chu Tử Vân, nâng cằm ra hiệu:

“Nói lại những gì cậu vừa kể cho tôi nghe.”

Chu Tử Vân căng thẳng gật đầu liên tục, lén liếc Kim Tu Minh một cái, trong đầu nhanh chóng suy tính.

Mọi chuyện giờ đã vượt ngoài dự đoán của hắn. Sau khi Giang Úc đích thân ra mặt, hướng gió trên diễn đàn cũng bắt đầu thay đổi.

Dù gì thì không ai ngờ được Giang Úc sẽ đứng về phía Nam Phức.

Hiện tại, Kim Tu Minh đã bị đánh đến nói không ra hơi, nếu bây giờ hắn chủ động nhận sai, làm sáng tỏ sự thật, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Kim Tu Minh, biết đâu còn có thể cứu vãn được tình thế.

Nghĩ vậy, Chu Tử Vân lập tức chỉ tay vào Kim Tu Minh, không hề chần chừ mà nói:

“Là… là cậu ta sai khiến tôi đăng bài đó. Cậu ta còn doạ nếu tôi không nghe theo thì sẽ tung ảnh chụp lén tôi lên diễn đàn… tôi, tôi cũng là bị ép đến đường cùng…”

Kim Tu Minh toàn thân đau đến mức muốn lăn ra chết, vừa nghe thế suýt nữa tức ói máu:

“Mẹ kiếp… mày dám nói mày hoàn toàn không có chút tư tâm nào à!”

Chu Tử Vân lập tức nép về phía sau Nam Phức, làm ra bộ dáng sợ hãi yếu đuối:

“Tôi thật lòng thích Nam Phức…”

Biểu cảm trên mặt Nam Phức thoắt cái trở nên phức tạp, như thể không biết nên đáp lại thế nào.

Hình ảnh một Omega rụt rè nép sau lưng Alpha lọt vào mắt Giang Úc, khiến hắn nheo mắt, cong ngón tay gọi Chu Tử Vân:

“Lại đây.”

Chu Tử Vân thấy Giang Úc chủ động gọi, tưởng rằng mọi chuyện đã ổn thỏa, vội vã chạy lại trước mặt hắn, khẽ gọi một tiếng:

“Úc ca…”

Giang Úc đáp lại một tiếng “Ừ”, rồi nói:

“Nếu bài đăng là do cậu viết, vậy lát nữa tự mình đăng bài đính chính đi.”

Hắn vỗ nhẹ vai Chu Tử Vân:

“Viết cho đàng hoàng, từng chuyện một kể hết ra, cả quá trình bị Kim Tu Minh uy hϊếp cũng đừng bỏ sót. Tôi sẽ bảo Thẩm Gia ghim bài lên đầu diễn đàn, nhớ viết cho ra hồn vào, ngôn từ tốt đẹp chút, đừng làm mất mặt lớp Mười Một chúng ta.”

Chu Tử Vân lập tức cứng đơ cả mặt.

Một khi bài đính chính đó đăng lên, hắn gần như sẽ chết chìm trong miệng lưỡi dư luận.

Hơn nữa không biết có phải ảo giác không, nhưng lực tay vỗ vai của Giang Úc càng lúc càng mạnh. Đau thấu tim gan, mà hắn không dám để lộ ra chút nào, chỉ có thể nghiến răng chịu đựng áp lực vô hình đó.

“Úc ca…”

Chu Tử Vân mặt trắng bệch, cố nắm lấy tia hy vọng cuối cùng, dè dặt nói:

“Tôi biết mình phải viết đính chính, nhưng… có thể đổi lý do được không ạ? Chẳng hạn như tôi không cố tình giả vờ bước vào kỳ động dục, mà thật sự là tôi phát tình rồi Nam Phức chỉ là vô tình giúp đỡ…”

“Không được.”

Giang Úc nhìn lướt qua Nam Phức đang trầm mặc, ánh mắt không hề dao động.

Chu Tử Vân không cam tâm, chỉ tay vào Kim Tu Minh đang nằm thở dốc trên sàn:

“Vậy còn cậu ta? Tôi phải viết bài, còn cậu ta thì sao? Thế chẳng phải bất công lắm à?”

Giang Úc chống cằm bằng ngón trỏ, làm bộ suy nghĩ sâu xa:

“Cũng đúng thật. Đúng là hơi bất công.”

Nói xong liền nhếch môi cười:

“Hay là… cậu để tôi đấm thêm một cú nữa cho công bằng nhé?”

Chu Tử Vân: “…”

Cảm giác như mình bị nhằm vào là sao ta.

Đến nước này, hắn chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể cắn môi gật đầu chấp nhận số phận.