Chương 2

Sắc mặt nam sinh ấy bỗng chốc thay đổi cực kỳ khó coi.

Rõ ràng là bạn học cùng lớp, bạn học đưa ly nước thôi có gì mà thái độ ghê vậy?

Giang Úc chẳng buồn để tâm đến hắn, quay người bước về phía Thẩm Gia và Chu Dạng.

Nắng hè gay gắt, thiếu niên như được ánh mặt trời nung chín, ngửa đầu uống ừng ực một ngụm nước đá mát lạnh. Khi nuốt nước, cổ họng khẽ chuyển động, yết hầu theo đó mà lên xuống nhịp nhàng. Tóc mái ẩm ướt vì mồ hôi dính lòa xòa trước trán, đường nét khuôn mặt sắc sảo như được vẽ ra từng đường từng nét một, dưới ánh nắng gay gắt làn da trắng gần như trong suốt.

Giang Úc là cái tên nổi bật ở trường Trung học số Bảy, không chỉ vì gia thế phía sau hắn mà còn vì gương mặt trời sinh ưu tú kia. Chỉ cần hắn giơ tay nhấc chân một chút cũng đủ khiến bao Omega mê mẩn tại chỗ.

Thẩm Gia thậm chí còn lập hẳn một nhóm riêng chuyên chia sẻ ảnh chụp lén Giang Úc với các chị em.

Tuy nhiên, thích thì có thích đấy, nhưng trong nhóm có đông Omega đến mấy cũng chẳng ai dám thực sự tiến lên.

Dù gì thì, tuổi mười sáu là giai đoạn phân hoá tốt nhất, nhưng đến giờ Giang Úc vẫn chưa có dấu hiệu phân hoá.

Chính vì thế, Thẩm Gia một Omega thân thiết với Giang Úc cũng chỉ dám âm thầm kìm nén trái tim đang rục rịch của mình. Nếu lỡ về sau Giang Úc lại phân hoá thành Omega như mình, thế thì người mình thầm thích sẽ trở thành chị em tốt? Thật đúng là bi kịch tình cảm sống động.

Thấy nam sinh kia thức thời mà rút lui, Thẩm Gia mới bất mãn lên tiếng:

“Chu Tử Vân chắc bị điên rồi! Biết rõ Úc ca còn chưa phân hoá, vậy mà cứ mắt mù, năm lần bảy lượt lân la lại gần.”

Chu Dạng cười khẩy: “Biết sao giờ, Úc ca quá hoàn hảo, người ta muốn theo đuổi cũng chẳng có gì lạ.”

Thẩm Gia lườm nguýt: “Chỉ cần người có tí điều kiện là cậu ta lại ve vản đôi chút. Cậu ta xứng theo đuổi Úc ca sao?”

Hai hàng bạch dương đứng thẳng tắp bên đường trường Trung học số Bảy Dung Thành, lá ngô đồng xanh rì rào trong gió. Nam Phức đi dưới tán cây loang lổ ánh nắng. Tiếng ve râm ran kéo dài bên tai, khiến cô thoáng ngẩn người, trong lòng dâng lên cảm giác mơ hồ khó tả.

Một lát sau, cô thu ánh nhìn từ cảnh vật xung quanh, đeo cặp lên vai, theo con đường quen thuộc hướng về khu giảng dạy ở dãy lầu tử kinh.

Văn phòng giáo viên rộng lớn lúc này chỉ có một thầy giáo trung niên hơi mập đang cúi đầu ngồi chăm chú chấm bài.

Nam Phức đưa tay lên, những ngón tay thon dài trắng nõn khẽ gõ lên cánh cửa.

Tiếng “cốc” thanh thúy vang lên khiến thầy giáo chú ý, ông ngước mắt nhìn Nam Phức: “Học sinh mới chuyển đến hả?”

Nam Phức khẽ gật đầu, rồi sải chân bước vào văn phòng, lễ phép chào: “Chào thầy ạ.”

Thầy giáo tên La Thái, là giáo viên chủ nhiệm lớp mười một, đồng thời cũng là chủ nhiệm mới của Nam Phức.

Ông cầm tập hồ sơ chuyển trường của cô lên, ánh mắt lập tức dừng lại ở một dòng chữ đỏ chót bắt mắt:

“Từng đánh nhau, bị kỷ luật cảnh cáo.”

Nghĩ ngợi một chút, La Thái ngẩng đầu, giọng nghiêm túc:

“Nếu em đã chuyển đến trường này thì chuyện trước kia thầy sẽ không truy cứu. Nhưng có một điều là từ nay về sau, tuyệt đối không được gây chuyện nữa.”

Nam Phức hơi khựng lại, không lên tiếng, chỉ nhàn nhạt gật đầu.

Chỉ là nói với cô một câu đơn giản vậy, cổ của La Thái cũng đã mỏi nhừ vì phải ngửa lên nhìn.

Alpha trước mặt cao thật đấy, hơn nữa còn mang theo một khí chất hờ hững khiến người ta vô thức có cảm giác phải ngước nhìn.

Để xua đi chút bối rối, La Thái dứt khoát đứng dậy, dẫn cô đến lớp 11.

“Trường Trung học số Bảy vẫn luôn có chế độ quản lý khá thoáng. Các trường cấp ba ở Dung Thành nhìn chung cũng tương đương nhau, em đừng áp lực quá. Thầy xem điểm số trước kia của em rồi, nền tảng cũng ổn.”