Chương 19

“Bốp!”

Khuôn mặt đầy máu của hắn bị đè nghiến lên mặt bàn, viên bi lăn tiếp, nện trúng sống mũi. Máu mũi tuôn ra.

Nếu còn tiếp tục, chắc chết thật với con điên này mất…

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, liền như cỏ mọc sau mưa, không thể kìm được.

“Ông đây gϊếŧ mày…”

Kim Tu Minh gào rú như dại, vì bản năng cầu sống, hắn chống tay lên bàn, phát ra một luồng tin tức tố mùi Vodka nồng nặc.

Phòng bida lập tức tràn ngập mùi Alpha đặc trưng.

Mấy đàn em bên cạnh bị áp chế đến mức mặt mày tái mét, ngồi xổm ôm đầu rêи ɾỉ.

Kim Tu Minh thấy Nam Phức hơi lỏng tay, bèn thở hồng hộc, mắt ánh lên vẻ điên loạn:

“Sợ rồi chứ gì! Quỳ xuống xin tao tha, biết đâu tao sẽ tha cho…”

Lời còn chưa dứt, hắn chợt nhận ra có gì đó không ổn.

Nam Phức vẫn đứng đó, không hề lay động, lạnh lùng, cứng đờ như băng đá. Ánh mắt cô lạnh lẽo đến rợn người.

Cô nắm cổ áo hắn kéo bật cả người dậy, giọng giễu cợt:

“Đánh loại Alpha thấp kém như mày, tao còn chẳng cần dùng tin tức tố.”

Nam Phức siết tay lại, Kim Tu Minh mặt đỏ bừng.

Trong nỗi sợ ngạt thở, mắt hắn đỏ ngầu, cố rít ra từng tiếng đứt quãng:

“Mày mà động vào tao… thì đừng hòng sống yên ở trường số Bảy…”

Ánh mắt Nam Phức thoáng lạnh đi.

Thấy có tác dụng, hắn bèn nhếch miệng cười nham hiểm:

“Chú tao là thành viên hội đồng quản trị của trường số Bảy đấy… Nếu mày không muốn bị đuổi học…”

Câu sau chưa kịp thốt ra, cửa phòng bida bỗng bật mở.

Có người xông vào.

Nam Phức lập tức bị kéo ra phía sau.

Chàng trai da trắng môi đỏ, đôi mắt đen sâu hút, lông mày và mái tóc màu hạt dẻ nhạt dưới ánh đèn, vẻ mặt lạnh lùng, tay giơ lên, nện một cú đấm thẳng vào mặt Kim Tu Minh.

“Nói đi, tên chú mày là gì?”

Giang Úc cười lạnh: “Tao giúp mày tiễn ông ta một đoạn.”

Cả phòng bida bỗng chốc rơi vào im lặng tuyệt đối.

Đám đàn em bị tin tức tố vạ lây, giờ ôm đầu hoang mang nhìn Kim Tu Minh đang nằm sõng soài dưới đất rêи ɾỉ, chân tay mềm nhũn như sắp ngã quỵ.

Giang Úc đá nhẹ vào cái người mềm như vũng bùn kia, nhàn nhạt hỏi:

“Giờ thì nhận ra tao chưa?”

Bị đánh đến mức đầu óc choáng váng, Kim Tu Minh mở to cặp mắt sưng phù, há miệng thở dốc, nhất thời nghẹn lời không đáp nổi.

Đương nhiên là hắn nhận ra người trước mặt.

Không chỉ nhận ra, mà còn là người hắn ngày thường thấy còn phải tránh xa. Là nhân vật mà hắn không dám dây vào nhất ở trường.

Kim Tu Minh nằm mơ cũng không ngờ vụ việc lần này lại kéo dính đến Giang Úc. Lòng hắn rét run, cuối cùng cũng bắt đầu nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Trên lý thuyết, hắn lẽ ra phải cùng Kim Tu Bạch vào học ở trường số Một, nhưng vì từng bị kỷ luật hồi cấp hai, mấy trường công lập đều không nhận hắn.

Phải nhờ vả quan hệ của chú hắn, hắn mới chen chân được vào trường số Bảy. Nhưng nếu dính đến Giang Úc, thì chú hắn không là gì so với nhà họ Giang, còn chả xứng xách giày cho người ta.

Một khi Giang Úc nhúng tay, hắn và cả ông chú chắc chắn bị đuổi khỏi trường là cái chắc.

Giang Úc ngồi xuống, nhìn Kim Tu Minh đang run rẩy:

“Run tới mức này rồi, chứng tỏ là biết tao.”

“Em sai rồi… Úc ca, em biết lỗi rồi mà…”

Kim Tu Minh gần như muốn khóc ra máu, mặt mày xám ngoét, lê lết cầu xin tha thứ.

Giang Úc không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn hắn.

Thấy hắn im lặng, Kim Tu Minh lại quay sang nhìn Nam Phức đang đứng im lặng bên cạnh, nuốt xuống chút tự tôn còn sót lại, vội vàng lên tiếng:

“Em đảm bảo sau này tuyệt đối không dám gây phiền phức cho Nam Phức nữa! Cũng không dám làm ra mấy chuyện đê tiện này!”

Lúc này, Giang Úc mới đứng dậy, cười khẽ:

“Đừng có run nữa chứ, nhìn như thể Nam Phức gắn mô tơ điện trong đầu mày vậy.”

Nam Phức: “…”

Sau cú đấm vừa rồi của Giang Úc, cô cũng không tiện ra tay tiếp.

Cô khẽ hạ mi mắt, thu lại hết mọi cảm xúc:

“Sao cậu lại tới đây?”

“Cậu phải nói là may mà tôi tới kịp.” Giang Úc xoay cổ tay, bẻ bẻ các đốt ngón tay.

“Nếu không thì có người toi đời thật rồi. Vì một thằng rác rưởi như vậy mà chuốc họa vào thân, không đáng.”

Nam Phức liếc Kim Tu Minh một cái, bình tĩnh nói:

“Cũng chưa đến mức đó.”