Chương 18

Gửi xong, hắn vứt điện thoại sang một bên, không quan tâm đến bài viết nữa.

Đúng lúc Hứa Hoài Nhân ra ngoài có việc, Giang Úc lập tức tranh thủ thời cơ, phóng như bay tới trường.

Vừa bước vào lớp, hàng chục ánh mắt đồng loạt quay lại nhìn hắn.

Ngay cả Thẩm Gia và Chu Dạng cũng trừng to mắt sáng quắc, giơ nắm tay ra dấu kiểu như sắp bắn laser.

Giang Úc mặc kệ, quét mắt qua chỗ ngồi Nam Phức không thấy ai. Nhìn xung quanh cũng không thấy.

Hắn híp mắt lại, hỏi thẳng: “Cô ấy đâu rồi?”

Thẩm Gia đang lướt diễn đàn như lên đồng, Chu Dạng thì quay lại kể chuyện ban nãy Kim Tu Minh đến lớp tìm người.

“Nhìn kiểu đó, chắc bọn họ thấy ở trường giải quyết không tiện, nên hẹn nhau tan học ra ngoài nói chuyện.”

Giang Úc mím môi: “Hẹn ở đâu?”

Chu Dạng nhún vai, tỏ vẻ không biết.

“Cái này tôi biết nè!” Thẩm Gia tranh thủ ngẩng đầu, cười tươi rói:

“Giờ chắc họ đang ở phòng bida ngoài trường. Tôi thấy cả Chu Tử Vân cũng đi cùng.”

Giữa trán Giang Úc hiện rõ nếp nhăn căng chặt.

Không nói thêm lời nào, hắn quay người bước nhanh xuống lầu.

Thấy Giang Úc đến rồi đi, Chu Dạng bối rối hỏi:

“Xong đời rồi, hôm nay Úc ca bị gì thế? Cả loạt hành động này đâu giống phong cách của hắn chút nào!”

“Không phải xong!” Thẩm Gia nhìn comment trên diễn đàn của Giang Úc, suýt nữa cười to đến nứt cả miệng.

“Là cong rồi!”

“Cả đống chữ kia không phải rõ rành rành là để lại dấu vết cọ cọ còn gì! Úc ca với bạn học mới rốt cuộc đã có màn kịch liệt thế nào trên sân thượng mới khiến tin tức tố tán loạn bốn phía vậy chứ! Ô ô ô, tôi hoàn toàn có thể viết một truyện dài 10 nghìn chữ đây!”

Trưa hôm đó chưa tan học, Nam Phức đã lén rời khỏi lớp từ cửa sau, đi thẳng đến phòng bida.

Khi cô đến nơi, Kim Tu Minh và nhóm đàn em đã chờ sẵn bên trong.

Hắn ngồi trên mép bàn bida, huýt sáo về phía Nam Phức:

“Ồ! Dám đến một mình thật đấy.”

Nam Phức lạnh nhạt đáp:

“Đối phó hạng như mày, một mình tao là đủ rồi.”

“Ghê gớm nhỉ, đúng là biết chém gió.”

Ánh mắt Kim Tu Minh tối sầm, như rắn độc trườn dưới cống.

“Mày dám bắt nạt em trai tao, còn dám uy hϊếp nó không được nói ra. Rồi sao? Nghỉ hè năm lớp 10 mày lại mất hút, để tao tìm mỏi mắt cũng không thấy?”

“Trốn mày á?”

Nam Phức như thể vừa nghe được chuyện gì buồn cười: “Mày chắc xứng?”

“Mày cứ mạnh miệng đi! Dù sao danh tiếng mày ở trường số Bảy cũng đã thối nát rồi.”

Kim Tu Minh tỏ vẻ đắc thắng: “Bạo lực, biếи ŧɦái, cưỡng bức… Mày thích cái danh nào hơn?”

Nam Phức nheo mắt lại, lười biếng cụp mi xuống:

“Chiêu hèn như thế dùng hai lần, tao đều khinh.”

“Mẹ kiếp, còn dám bày bộ mặt không thèm quan tâm nữa? Nghĩ tao sợ mày chắc, không để ý mày chuyển trường làm gì?”

Nam Phức hờ hững ngước lên:

“Cha mày làm gì, chẳng lẽ phải báo cáo với con trai?”

Mấy tên đàn em bên cạnh không nhịn được, bật cười khúc khích.

“Con mẹ mày, muốn chết à?!”

Mặt Kim Tu Minh đỏ bừng vì mất mặt, tức giận xông tới đấm, nhưng chưa kịp ra tay, Nam Phức đã tung chân đạp thẳng vào ngực hắn.

Không ai kịp phản ứng, Nam Phức đã nắm cổ áo Kim Tu Minh đập thẳng hắn lên mặt bàn bida.

Hắn hẹn Nam Phức ra phòng bida là vì nơi này là không gian kín, dùng tin tức tố không bị coi là phạm pháp.

Tin tức tố Vodka của hắn là loại cực mạnh, vốn là thứ khiến hắn ngang ngược cả khu này.

Nhưng trước Nam Phức, thứ đó chẳng là gì cả.

“Đệch!!”

Kim Tu Minh thở hổn hển, quát bọn đàn em:

“Mẹ kiếp, tụi mày chết hết rồi à? Mau lại giúp tao!”

Đám kia lúc này mới như tỉnh lại, vừa định xông lên…

Nam Phức lại một lần nữa đập đầu Kim Tu Minh lên bàn bida.

Một viên bi vừa hay lăn tới ngay trán hắn.

Mọi người đều sững sờ tại chỗ.

“Biết nghỉ hè cha làm gì không?”

Nam Phức cong nhẹ khóe môi, nụ cười lạnh không chạm tới đáy mắt!

“Đi viếng mộ em trai mày đó.”

Dứt lời, cô giơ tay lên lần nữa.

Kim Tu Minh trợn mắt, thấy viên bi chuẩn bị chạm thẳng vào trán mình, cuối cùng cũng hoảng sợ gào to:

“Đừng! Đừng mà!”