Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Omega Cố Chấp Của Nữ Alpha

Chương 15

« Chương TrướcChương Tiếp »
Vì mất ngủ cả đêm, sáng hôm sau Nam Phức đến trường muộn, vừa lúc giờ tự học kết thúc.

Vừa bước vào lớp, cô liền thấy phía hành lang sau phòng học bị vây kín, Chu Tử Vân ngồi trên ghế, gục mặt khóc, xung quanh là một đám người đang an ủi.

“Ban đầu nhìn bạn học mới có vẻ là người tử tế, ai ngờ lại làm ra chuyện cầm thú thế này trong trường học!” Một nữ sinh tóc đuôi ngựa tức giận mắng.

Viêm Tắc còn ra sức bênh vực Chu Tử Vân, nghiến răng nói:

“Giờ trên diễn đàn lan truyền khắp rồi, cậu ta dám đánh dấu Omega trong trường học! Dù có thành công hay không, cũng là phạm pháp!”

Lời còn chưa dứt, cô bạn kia đã kéo tay áo bạn mình, hoảng hốt nói:

“Đừng nói nữa, người đến rồi!”

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cửa lớp nơi Nam Phức đang đứng. Có khinh thường, có ghê tởm, có châm chọc… và cả sợ hãi.

Chu Tử Vân chỉ liếc cô một cái, rồi lập tức chột dạ cúi đầu.

Nam Phức rũ mắt, biểu cảm tối tăm không rõ, cô mím môi, đang định bước vào thì một bàn tay giữ lấy vai cô từ phía sau.

Ngoảnh lại, là Thẩm Gia. Cậu giơ điện thoại, ra hiệu:

“Cậu thêm WeChat tôi đi, tôi gửi cho cậu cái này.”

Nam Phức lấy điện thoại từ túi quần.

Tin nhắn từ bạn mới vừa hiện ra, giao diện chat vừa mở thì hiện lên một liên kết bài viết.

Chưa cần bấm vào xem, tiêu đề đã đập thẳng vào mắt:

[Scandal trường trung học số Bảy: Học sinh lớp 11- 11 Nam Phức quấy rối tìиɧ ɖu͙© bạn cùng lớp, cưỡng ép đánh dấu Omega! Loại rác rưởi này còn không bị đuổi học à?]

Chỉ lướt qua, Nam Phức đã cất điện thoại, bước thẳng vào lớp.

Theo phản xạ đám đông tản ra, nhường cho cô một lối đi.

Nam Phức dừng lại bên cạnh Chu Tử Vân, đứng im nhìn hắn vài giây.

Ánh mắt ấy như lửa đốt, như lưỡi dao bén ngót, khiến người ta không thể lẩn tránh. Chu Tử Vân đành phải cắn răng lên tiếng:

“Thật ra… cũng không thể trách Nam Phức. Là tôi không kiểm soát được tin tức tố của mình…”

Vừa dứt lời, ánh mắt căm phẫn lập tức đổ dồn về phía Nam Phức.

Khóe môi Nam Phức nhếch lên một nụ cười châm biếm. Sau đó cô khẽ nhấc tay, chuẩn xác ném trả lại cho Chu Tử Vân cây bút trái tim màu hồng nhạt đang ở trên sách giáo khoa môn hóa vào hộp bút của hắn.

Chu Tử Vân nhìn cây bút, sắc mặt trắng bệch.

Ngay sau đó là âm thanh "rầm". Nam Phức nâng bàn ghế mình dịch ra hàng sau.

Một dãy bàn ghế bỗng trống một góc, không khí ngột ngạt đến lạ thường.

Viêm Tắc lại hừ lạnh:

“Cậu nghĩ không nói gì là có thể che giấu tội lỗi à?”

Thẩm Gia không nhịn được lên tiếng:

“Chuyện còn chưa có kết luận gì, sao lại vội vàng kết tội người khác?”

“Thẩm Gia, tôi nói cho cậu biết, cậu mà bênh vực loại người này chính là đồng lõa!”

“Đỡ hơn cái loại liếʍ Chu Tử Vân không được gì, nên hằn học, tìm cách dồn người khác vào chỗ chết!”

Hai bên đang cãi ngày càng dữ dội, Nam Phức bất ngờ đá mạnh vào bàn học.

“RẦM!”

Cả lớp lập tức im bặt.

Nam Phức ngả lưng ra ghế, gác chân lên mép bàn, nheo mắt lạnh lẽo nhìn cô bạn kia:

“Nói đủ chưa?”

Cô bạn kia bị ánh mắt ấy nhìn đến quên thở.

Lúc này, ở cửa sau lớp vang lên tiếng vỗ tay nhàn nhạt.

Kim Tu Minh dựa người vào cửa, phía sau là một đám đàn em, không mặc đồng phục, cười khẩy:

“Không ngờ mày còn dám chuyển tới trường trung học số Bảy. Thật đáng khen cho sự dũng cảm.”
« Chương TrướcChương Tiếp »