Chương 13

Khi Nam Phức từ sân thượng đi xuống, vẫn còn chưa đến giờ học tiết tự học buổi tối.

Dọc hành lang về lớp, thỉnh thoảng có vài học sinh lướt qua liếc cô với vẻ mặt kỳ quái.

Như nghĩ ra điều gì, Nam Phức giơ tay kéo tay áo lên ngửi thử, chỉ một lần này thôi, suýt nữa cô bị mùi kia làm cho bay màu ngay tại chỗ.

Lúc này, một nam sinh lớp 11- 11 tình cờ đi ngang qua cô, vừa đi được hai bước lại quay đầu lùi về:

“Nam Phức, sao trên người cậu lại có mùi tin tức tố của Chu Tử Vân vậy?”

“Không đúng.”

Nam sinh đó cắt tóc húi cua, đuôi mắt hơi xếch, sắc mặt dần thay đổi:

“Không chỉ có của Chu Tử Vân, còn có… cậu?”

“Đệt, đây là mùi tin tức tố của cậu á? Mùi bá đạo ghê!”

Chỉ nhàn nhạt một chút thôi mà đã khiến hắn ta thấy khó thở.

Nam Phức liếc nhìn tên húi cua, nhất thời không biết phải giải thích sao.

Chuyện xảy ra trên sân thượng vốn là chuyện riêng tư, huống hồ cô cũng thừa hiểu bản thân đã phản ứng thế nào trước tin tức tố của Chu Tử Vân, không chỉ xấu hổ mà còn… khá tổn thương người ta.

Cô mím môi dưới, không giải thích gì, chỉ lặng lẽ đi về lớp. Dự định sẽ tìm gặp Chu Tử Vân để xin lỗi, nhân tiện nói rõ chuyện tin tức tố.

Nhưng mãi cho đến lúc vào tiết tự học buổi tối, Chu Tử Vân vẫn chưa về lớp.

Nam Phức liếc nhìn chỗ ngồi của Giang Úc, cũng chẳng thấy bóng dáng người đâu.

Tan học, khi về đến nhà đã gần 10 rưỡi.

Cô móc chìa khóa mở cửa, vừa bước vào thì khựng lại.

Sàn đá hoa cương ở cửa vương vãi vài đôi giày, trong đó có một đôi lạ hoắc, không phải của cô, cũng chẳng phải của Alpha mà cô không muốn gọi là ba kia.

Cô đứng im vài giây, đá văng đống giày sang một bên, đang định bước vào trong thì từ phòng khách truyền ra một chuỗi âm thanh mãnh liệt đầy ám muội, chẳng khác gì cảnh trong phim người lớn.

Tiếng rêи ɾỉ của Omega, tiếng gầm gừ lười biếng của Alpha, và quan trọng nhất là… mùi tin tức tố đang hòa quyện trong không khí.

Mọi thứ gộp lại khiến người ta muốn nôn.

Rầm! Nam Phức hung hăng đóng sập cửa, lực mạnh đến mức cả hành lang cũng rung lên.

Nếu còn ở lại đó thêm chút nữa, cô sợ mình sẽ không kiềm được mà kéo hết đám người bên trong xuống địa ngục cùng mình.

Cô chạy vội ra vài bước, dựa tay vào tường, gập người, bịt miệng nôn khan.

Áo đồng phục bị kéo căng trên lưng, chất vải mỏng ôm sát thân hình thiếu nữ đang tuổi lớn, lúc này nhìn qua, chỉ thấy gầy đến mức lộ cả xương sườn.

Bên kia, sau khi rời khỏi tòa nhà bệnh viện, tài xế nhà họ Giang đã đợi sẵn.

Hứa Hoài Nhân cầm tờ phiếu kết quả xét nghiệm, tay còn lại kéo Giang Úc lên xe:

“Những điều ba dặn nãy giờ, con có nghe lọt tai không đấy?”

Giang Úc vẻ mặt ngán ngẩm: “Biết rồi, biết rồi mà.”

“Dạo này nếu con thấy không khỏe thì có thể nghỉ học vài hôm.” Hứa Hoài Nhân nói tiếp: “Mẹ con cũng đang có kỳ nghỉ, cả nhà ta cũng đã lâu không tụ họp rồi.”

“Không cần. Con chẳng muốn bị mẹ quản đâu.” Giang Úc lười biếng đáp.

“Vả lại mẹ nghỉ phép, ba không định đi chơi riêng hai người với mẹ à, kéo con theo làm gì?”

Hứa Hoài Nhân bật cười:

“Cũng đúng. Nhưng ngày mai con cứ ở nhà quan sát thêm đã. Vẫn chưa hoàn toàn ổn đâu.”

Nghĩ đến việc con trai mình là Alpha, trong mắt ông không giấu được vẻ vui sướиɠ:

“Mẹ con làm việc quanh năm suốt tháng, hiếm hoi mới có kỳ nghỉ dài thế này, thật lòng mà nói… ba cũng nhớ bà ấy.”

Giang Úc “chậc” một tiếng, câu nói sến súa này khiến hắn nổi cả da gà.

Qua con đường này sẽ đến biệt thự nhà họ Giang.

Giang Úc tựa đầu lên cửa sổ xe, đang chán đến phát ngấy thì đột nhiên, ánh mắt hắn lướt thấy một bóng người quen thuộc ngoài phố.

Hắn hơi ngẩn người, rồi vội nói với tài xế:

“Chú Lý, làm ơn dừng xe chút.”

Hứa Hoài Nhân thấy cậu con trai đang hấp tấp tháo dây an toàn thì nhíu mày:

“Sắp về tới nhà rồi, con còn định đi đâu?”

Giang Úc không giải thích nhiều, giật lại tờ xét nghiệm trong tay ông, hối thúc:

“Ba cứ về trước đi. Con gặp bạn một chút rồi về sau.”

Không đợi bị truy hỏi thêm, hắn đóng sầm cửa xe.

“Cái thằng nhóc này…” Hứa Hoài Nhân lắc đầu cười bất đắc dĩ, bảo tài xế lái tiếp.

Lúc ông cúi đầu nhìn bàn tay trống trơn, nhớ lại nội dung trong tờ xét nghiệm, đôi mắt không giấu nổi một tia lo lắng.