Chương 11

Dù là Alpha hay Omega, tuyến thể đều là vùng riêng tư và vô cùng nhạy cảm.

Nó cũng là điểm yếu nhất trên cơ thể, ngoài bạn đời ra, gần như chẳng ai được phép chạm vào.

“Không cần lại gần thế, vẫn có thể ngửi được mà.”

Nghĩ đến tính huống đặc thù của Giang Úc, Nam Phức cũng không so đo với hắn, khẽ thở ra một hơi, bắt đầu phóng thích một ít tin tức tố.

“Như thế này thì sao?”

Không khí vốn đang hỗn loạn bất ngờ bị luồng tin tức tố mát lạnh xâm nhập.

Khác hẳn lúc trước, lần này nồng đậm và long trọng hơn.

Sau lớp sắc lạnh có tính xâm lược ban đầu là sự hòa quyện của hương chanh chua nhẹ và mùi thơm của gỗ mun. Như đang bước đi trên nền tuyết trắng xóa giữa ngày đông, ngẩng đầu lên lại thấy ánh nắng mùa hè rực rỡ.

Từng đợt tin tức tố len lỏi qua da thịt Giang Úc, như bàn tay vô hình xoa dịu hết những bức bối, lo âu, cơn đau như kim châm cũng dần tiêu tan.

Thoải mái đến mức vệt gân xanh nhàn nhạt hằn trên mu bàn tay thon dài cân đối của hắn đều ẩn dưới làn da ửng hồng.

“Thì ra cũng không tệ lắm.” Giang Úc lẩm bẩm.

Nam Phức quan sát thấy làn da hắn dần hồi phục sau khi đỏ bừng vì sốt, lờ mờ đoán ra điều gì đó:

“Không lẽ cậu đang ở kỳ phân hóa à?”

Giang Úc nghe vậy thì ngẩn người: “Tôi cũng không chắc nữa.”

Nhưng gần đây đúng là trong lòng cứ bồn chồn không yên, lại hay buồn ngủ. Điều quan trọng nhất là hắn bắt đầu ngửi thấy mùi tin tức tố.

Mặc dù, chỉ của một người duy nhất.

Nam Phức rút tay khỏi cánh tay hắn:

“Cẩn thận vẫn hơn, cậu nên tới bệnh viện kiểm tra một lượt đi.”

Xã hội hiện đại ngày nay đã phân hóa thành sáu loại giới tính, mỗi giới đều có kỳ phân hóa riêng. Kỳ phân hóa có thể kéo dài từ bảy ngày đến một tháng. Trong đó, Beta là ngắn nhất, còn Omega thì lâu nhất. Sau khi kiểm tra tại bệnh viện, bác sĩ sẽ dựa theo thể chất để ước lượng chu kỳ phân hóa. Chu kỳ càng gần, phản ứng sẽ càng mãnh liệt.

Trường hợp như Giang Úc mới chỉ ngửi được tin tức tố mà đã xuất hiện triệu chứng khó chịu như vậy thực sự hiếm gặp.

“Cần cậu nhắc nhở chắc?”

Giang Úc cười nhạt, cảm thấy hơi mất mặt vì vừa rồi dựa dẫm vào cô, hắn lập tức lùi lại một bước.

Nam Phức nhún vai, không nói thêm gì, quay người đi xuống lầu.

Giang Úc nhìn bóng lưng người kia khuất dần, chớp mắt, có hơi hụt hẫng, môi mấp máy lẩm bẩm:

“Dù sao thì hôm nay cũng cảm ơn cậu.”

Chợt nhớ đến câu châm chọc vừa rồi của cô, hắn đột ngột cao giọng:

“Đừng tưởng tôi sợ cậu! Đợi tôi phân hóa thành Alpha rồi…”

Nam Phức giơ tay lên như đáp lời, rồi nhanh chóng khuất bóng sau khúc rẽ.

Câu hùng hồn cuối cùng của Giang Úc mãi mới tuôn ra khỏi miệng:

“Có tin là tôi biểu diễn rong biển dưới háng cho cậu không!”



Sau khi từ sân thượng xuống, Chu Tử Vân lập tức gọi cho bạn thân:

“Ê Tiểu Béo, giờ mày đang ở đâu?”

Đầu dây bên kia báo địa chỉ.

Chu Tử Vân liền rảo bước đến phòng bida phía ngoài trường.

Tới phòng bida ở tầng hai, đầu óc hắn vẫn quay cuồng vì màn thao tác của Nam Phức ban nãy. Không kịp nhìn quanh xem có ai, Chu Tử Vân tức giận ngồi phịch xuống ghế sofa, túm lấy một nam sinh hơi mập bên cạnh:

“Hôm nay tao phải trút hết nỗi bực dọc! Cái bạn học mới của lớp tao đúng là không phải người!”

Ý thức được Chu Tử Vân định nói gì đó không nên, Tiểu Béo nheo mắt kéo tay hắn:

“Mày đừng nói nữa…”

“Sao không được nói?”

Chu Tử Vân giận dữ: “Tao cố tình dùng tin tức tố dụ cô ta, không ngờ cô ta chẳng có phản ứng gì đã đành, lại còn móc từ túi quần ra một lọ thuốc ức chế! Mẹ nó chứ, chuyện này có khác gì làm nhục người khác không! Chỉ vì cô ta xinh đẹp chút thôi mà dám khinh người à!”

Càng nói, sắc mặt Tiểu Béo càng xám xịt.

Cuối cùng Chu Tử Vân cũng cảm thấy có gì đó sai sai, thì trên đỉnh đầu đã phủ xuống một cái bóng:

“Mày vừa nói, mày dùng tin tức tố quyến rũ ai?”