Dứt lời, cô phủi phủi bụi trên đầu gối, quay người định đi.
“Bị tôi chọc trúng chỗ đau, nên không tiếp tục diễn được nữa hả?” Giang Úc cười nhạt sau lưng, giọng đầy châm chọc.
“Làm một Omega đàng hoàng không được à? Lại cứ phải giả vờ gì ở đây?”
Nam Phức dừng bước chân:
“Ai nói với cậu rằng bài xích với tin tức tố Omega thì nhất định là Omega? Cậu không học môn sinh học à?”
“Vậy cậu giải thích hành vi hồi nãy đi?”
Giang Úc chẳng tin nổi mấy lời cô nói.
Một Alpha khỏe mạnh bình thường, sao có thể dửng dưng trước một Omega đang vào kỳ động dục, chứ đừng nói là bài xích như Nam Phức lúc nãy?
Nam Phức hơi nhíu mày: “Trẻ con không nên tò mò chuyện người lớn.”
Sắc mặt Giang Úc cứng lại trong một khắc, bật cười vì tức: “Con mẹ nó, cậu nói ai trẻ con?”
Giọng Nam Phức vẫn thong thả như cũ: “Hay là thử so xem?”
Giang Úc ngớ người trong thoáng chốc, sau đó đáy mắt tối sầm lại.
So cái gì?
Chắc chắn là so xem… ai to hơn.
Không đợi Giang Úc phản ứng, Nam Phức đã ngước mắt, nhìn thẳng vào hắn, giọng nhàn nhạt:
“Quên mất là cậu còn chưa phân hoá, tôi làm khó cậu rồi.”
Chưa phân hoá. Cho nên không cảm nhận được tin tức tố của Alpha.
Cũng vì thế mà… nơi nào cũng nhỏ, đúng chuẩn cậu bạn nhỏ.
Giang Úc nghe hiểu ẩn ý trong lời cô. Với tính cách của hắn, thế này mà còn nhịn được thì đúng là lạ đời. Hắn nghiến răng nghĩ: hôm nay nhất định phải cho cô nàng này biết thế nào là xã hội hiểm ác!
Giang Úc mặt không cảm xúc nhếch môi cười lạnh, chân dài bước tới mấy bước, khuỷu tay giơ lên, siết nắm đấm, hướng thẳng gương mặt xinh đẹp trước mắt mà đấm tới.
Nam Phức chỉ hơi nhướng mắt.
Chân vẫn đứng nguyên tại chỗ, đợi đến khi nắm đấm suýt nữa chạm vào sống mũi mình, cô mới nghiêng nhẹ đầu né sang bên, động tác nhẹ nhàng như chẳng tốn sức.
Một đòn không trúng, Giang Úc lập tức vung tay còn lại tung cú đấm thứ hai.
Nhưng đúng lúc này, toàn thân Giang Úc đột nhiên như bị xé toạc từ bên trong, đau đến mức trái tim co rút, hơi thở nghẹn lại. Hắn mất hết thăng bằng, đầu óc choáng váng, vô thức bổ nhào về phía Nam Phức.
Tay trái đang nắm lại thành quyền cũng nhằm lên vai cô.
“…” Nam Phức khẽ cau mày.
Nhẹ nhàng, mềm mại và vô lực.
“Cậu sao thế?”
Cô cúi mắt, thấy mèo con vừa rồi còn giương nanh múa vuốt, giờ đã như mèo con héo bẹp thu lại móng vuốt.
Tạm dừng một chút, Nam Phức không đẩy hắn ra, ngược lại còn lặng lẽ nghiêng vai đỡ hắn đứng vững.
Giang Úc gắng gượng chịu đựng, thở hồng hộc:
“Nếu tôi mà biết sao… thì tốt rồi…”
Hắn vốn định phản kích, nhưng mỗi lần vừa cử động, toàn thân như bị hàng ngàn cây kim châm đâm vào. Cảm giác chẳng khác gì bị Dung ma ma trong phim cổ trang dùng châm vũ bạo lê hoa đâm khắp người.
Càng xui hơn là vừa nhúc nhích khiến toàn thân mệt mỏi không chịu nổi, thiếu chút nữa thì ngã lăn xuống, may mà Nam Phức nhanh tay đỡ lấy.
Giang Úc đầu óc choáng váng, vô thức tựa vào cổ Nam Phức.
Vị trí này… gần sát tuyến thể sau gáy…
Hắn hít nhẹ một hơi, chóp mũi ngửi được mùi thơm mát lạnh thoang thoảng.
“Đây là mùi tin tức tố của cậu à?” Giang Úc hỏi, đầu theo bản năng nghiêng về phía sau cổ Nam Phức.
Hơi thở của thiếu niên nóng rực áp sát lên vùng da nhạy cảm, Nam Phức sững người, vội kéo đầu cậu ta về trước chút, nhỏ giọng:
“Hỏi cái này làm gì?”
“Chỉ là… cảm thấy ngửi mùi này tôi thấy dễ chịu hơn một chút.”
Giang Úc nhìn vào đôi mắt nâu nhạt của cô, ánh mắt mang chút kháng cự thì lập tức nổi giận:
“Mẹ nó, đừng nhúc nhích nữa được không? Ngửi chút thì thiếu miếng thịt đi à?”
Nam Phức nhìn hắn chằm chằm: “…”