Lúc gói bánh pudding lại, Lộc Dao vừa hồi hộp vừa mang theo một chút mong chờ. Cậu cẩn thận bọc nó thật kỹ, còn cố ý chọn một dải ruy băng màu xám để thắt thành nơ bướm. Phó Yến Hoài không thích những màu sắc quá phô trương.
Sau khi đặt túi giấy xuống, Lộc Dao bắt đầu dọn dẹp chuẩn bị đóng cửa tiệm, thì chiếc điện thoại để trên quầy đột nhiên vang lên.
Lộc Dao khựng lại một chút, đi đến xem tên người gọi. Trên màn hình hiện lên là Quan Thanh Lộ.
Cậu im lặng vài giây, hy vọng chuông điện thoại sẽ tự tắt, nhưng mong ước ấy không thành hiện thực. Chuông vẫn dai dẳng vang lên khiến cậu không nhịn được thở dài một tiếng.
Sau đó cậu nhận máy, nói ngắn gọn: “Mẹ...”
Ở đầu dây bên kia Quan Thanh Lộ cười khẩy: “Mẹ à? Tôi không dám nhận cách gọi đó của cậu. Sao giờ này mới chịu bắt máy? Đi nói với Phó Yến Hoài, tối mai ba cậu mời cậu ta đi ăn cơm.”
Lộc Dao đáp lại mơ hồ như mọi khi: “Anh ấy rất bận... Hơn nữa dạo này anh ấy đang trong kỳ nhạy cảm...”
“Kỳ nhạy cảm thì sao? Tôi thấy kỳ nhạy cảm mà vẫn đeo thiết bị bảo hộ ra ngoài bình thường đấy thôi.” Quan Thanh Lộ cắt ngang đầy khó chịu. “Chúng tôi đưa cậu vào nhà họ Phó để làm gì chứ? Phó Yến Hoài đang trong kỳ nhạy cảm, chẳng phải là cơ hội tốt để cậu làm chút gì đó à?”
Cảm giác vừa buồn cười vừa bất lực như có ai bóp nghẹt trái tim Lộc Dao.
“Tôi kết hôn với Phó Yến Hoài không phải vì các người. Dù là kỳ nhạy cảm thì sao? Mẹ muốn tôi làm gì chứ?”
Quan Thanh Lộ mỉa mai một câu: “Cậu vô dụng đến mức đó, không hiểu nổi sao nhà họ Phó lại đồng ý để cậu kết hôn với cậu ta.”
Lộc Dao bật cười tự giễu: “Đứa con Beta mà cả mẹ ruột còn xem thường, vô dụng cũng đâu có gì lạ.”
“Beta đúng là vô tích sự.” Quan Thanh Lộ khinh miệt nói. “Không đi ăn cũng được, nhưng gần đây nhà họ Phó có một dự án nhỏ, ba cậu muốn cùng Phó Yến Hoài làm chung.”
Quan Thanh Lộ ngập ngừng một lát, nghĩ đến Lộc Thiên Tinh nên giọng cũng dịu đi một chút: “Lộc Dao, cậu và Phó Yến Hoài đã là vợ chồng hợp pháp dạng A/B rồi, nó giúp ba cậu một tay cũng là chuyện hợp tình hợp lý mà? Cậu biết mà, dạo này ba cậu khó khăn lắm, em cậu còn đang đi học, lại còn phải chuẩn bị triển lãm tranh...”
Ban đầu Phó Yến Hoài và Lộc Dao kết hôn vốn chỉ vì khả năng kháng lại pheromone, Lộc Dao không thể dùng mấy lý do này để làm phiền anh. “Nhà họ Phó không có thứ gọi là dự án nhỏ. Dự án mà Phó Yến Hoài để mắt tới, tuyệt đối không phải là nhỏ.”