Chương 39

Một nhà thiết kế thời trang nghiêm túc, cộng thêm một Phó Yến Hoài luôn lạnh mặt. Hai điều này gộp lại quả thật khiến Lộc Dao thấy vô cùng áp lực. Cậu thoáng sững người, việc Phó Yến Hoài cố tình mời một người thợ ít khi dùng đến, là vì cậu sao?

Không thể phủ nhận năng lực chuyên môn của Kevin rất mạnh. Anh ta đã mô phỏng xong mô hình cơ thể của Lộc Dao và nói nghiêm túc: “Xưởng may sẽ gửi trước những món cần gấp vào khoảng bốn giờ chiều mai. Tôi cũng sẽ quay lại điều chỉnh kỹ hơn các chi tiết.”

Kevin vừa kéo rèm vừa chuẩn bị rời đi, Lộc Dao hơi khó xử: “Có thể đổi sang hôm khác được không? Ngày mai tôi...”

Trợ lý đã đứng một bên chờ từ lâu, Phó Yến Hoài ngẩng đầu lên nhìn về phía Lộc Dao: “Sao vậy?”

Lời của Lộc Dao liền nghẹn lại giữa chừng, cậu hơi hoảng hốt nói: “Là... là vì ngày mai em phải về nhà một chuyến, nên có thể sẽ không kịp thời gian.”

Trong phòng bỗng im lặng đến mức như cả thế giới cũng ngừng chuyển động theo câu nói của Lộc Dao.

Cơ thể cậu dần căng cứng lại, còn Phó Yến Hoài thì đứng dậy, đi thẳng lướt qua cậu.

“Cứ giao đồ theo thời gian thông thường là được.”

Lộc Dao luống cuống muốn giữ anh lại: “Em... em chưa đồng ý gì cả, chỉ là ăn một bữa cơm thôi.”

Kevin nhận ra bầu không khí bắt đầu căng thẳng, liền vội kéo trợ lý ra ngoài, cố làm không khí nhẹ bớt: “Vâng thưa Phó tổng, bọn tôi xin phép đi trước.”

Cánh cửa khép lại, bây giờ trong phòng chỉ còn lại hai người Phó Yến Hoài và Lộc Dao.

Có lẽ là do những hành động dịu dàng hiếm hoi hôm nay của Phó Yến Hoài đã khiến Lộc Dao nảy sinh một chút dũng khí và kỳ vọng, cậu vội vàng giải thích: “Em sẽ không để họ gây phiền phức cho anh nữa.”

Trong mắt Phó Yến Hoài, nhà họ Lộc chỉ là một đám người không liên quan, mấy trò lặt vặt của họ chẳng thể lay động được vị trí của nhà họ Phó ở thủ đô, nên anh chưa bao giờ quan tâm.

So với họ, dáng vẻ căng thẳng đầy bất an hiện giờ của Lộc Dao lại khiến Phó Yến Hoài càng thêm cau mày.

Anh quay lại, lạnh lùng nói: “Em thích làm chuyện lấy lòng người không cần mình đến vậy sao?”

Lộc Dao tưởng mình đã quen với sự lạnh lùng và mỉa mai của Phó Yến Hoài, nhưng khi nghe lại, cậu vẫn không thể kiểm soát được cảm giác buồn đau đang dâng lên.

“Không phải vậy.” Lộc Dao không dám nhìn vào mắt alpha trước mặt, lẽ ra hai người phải là những người gần gũi nhất thế gian.

Cậu không muốn để Phó Yến Hoài thấy được dáng vẻ yếu đuối của mình, mắt cũng cụp xuống, khẽ lẩm bẩm: “Xin lỗi, em...”

Cậu thật sự không biết phải làm gì để Phó Yến Hoài không giận mình nữa. Rõ ràng mới vừa rồi vẫn còn ổn, là cậu lại làm hỏng mọi chuyện sao?