“Phó tổng, bữa tối đã dọn xong rồi.”
Phó Yến Hoài không nhúc nhích, chỉ khẽ đáp: “Ừ.”
Quản gia lại nhẹ giọng nhắc: “Nhà thiết kế Kevin sẽ đến vào lúc bảy giờ tối.”
Quản gia đã làm việc ở nhà họ Phó từ khi Phó Yến Hoài mới bước vào tuổi dậy thì. Trước khi tiếp quản công ty, Phó Yến Hoài sống cùng cha mẹ ở nhà cũ. Mãi đến vài năm trước, khi anh chuyển ra sống riêng, quản gia cũng đi theo để tiếp tục chăm sóc.
Phó Yến Hoài gập tập tài liệu lại rồi đứng dậy: “Tối nay gọi Lộc Dao ra.”
Câu dặn dò ấy nghe rất tự nhiên, quản gia thuận miệng hỏi tiếp: “Vâng. Còn về thẻ đen mà ngài đã đưa...”
Với Phó Yến Hoài, chiếc thẻ ấy chẳng phải thứ gì quá đắt đỏ. Anh có rất nhiều tiền, nên tiền không còn là thứ quý giá nữa. So với việc bỏ công sức lựa chọn một món quà, thì trực tiếp đưa ra một chiếc thẻ chắc chắn tiết kiệm thời gian hơn nhiều. Dù sao trong mắt anh, Lộc Dao cũng chưa xứng đáng để anh phải mất thời gian vì cậu.
“Kỳ mẫn cảm lần này tôi có chút mất kiểm soát.” Phó Yến Hoài ngồi xuống bàn, giọng điềm nhiên: “Xem như bồi thường vì cậu ấy bị bệnh.”
Hai người họ đã kết hôn được một năm, xét một cách công bằng, trừ những chuyện rắc rối đến từ nhà họ Lộc thì một beta như Lộc Dao vẫn luôn biết điều, cậu còn hiền lành, không gây chuyện.
Quản gia cúi đầu, thầm nghĩ. Phó Yến Hoài thực sự bình thản như vẻ ngoài sao? Ít nhất trong từng ấy năm ở nhà họ Phó, ông chưa từng thấy anh chủ động đưa thẻ người thân cho ai bao giờ.
Ông đứng sang một bên đợi Phó Yến Hoài ăn xong để thu dọn bàn ăn. Thực ra việc này vốn không phải công việc của quản gia, nhưng hôm nay ông cố tình đẩy xe lên để thử thăm dò thái độ của Phó Yến Hoài. Một năm sống chung đủ để nhìn ra một người có thật lòng hay không. Trong lòng quản gia vẫn thiên về phía Lộc Dao. Trên đời này mấy ai có thể chịu đựng được tính cách của Phó Yến Hoài chứ?
Lộc Dao xuống bếp ăn chút gì đó. Buổi sáng cậu chỉ ăn một bát cháo, đến giờ lẽ ra đã đói lắm rồi, vậy mà đến nơi cậu mới nhận ra mình hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn.
Bị sốt khiến người ta uể oải, Lộc Dao đúng là chẳng còn chút tinh thần nào. Toàn thân vẫn còn nhức mỏi, nhưng ít nhất cảm giác khó chịu đã giảm đi nhiều.
Cậu ngồi trong bếp đợi quản gia, nhưng không thấy bóng dáng đâu. Lộc Dao khẽ bóp hai bên eo của mình vài cái, định bụng quay lại phòng nghỉ ngơi, tiện thể gửi tin nhắn xin nghỉ việc với Mã Tụng. Nhưng chưa nằm được mười phút thì quản gia đã gõ cửa phòng cậu.