Chương 34: Món quà đầu tiên

Tấm thẻ này nhất định không thể để bất kỳ ai trong nhà họ Lộc biết. Lộc Dao rất hiểu gia đình mình, họ sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để chen chân vào cái gọi là giới thượng lưu.

Phòng của Lộc Dao đơn giản đến mức gần như sơ sài, cậu tung cả phòng rồi cuối cùng cũng giấu được nó vào sâu trong tủ quần áo.

“Cho dù có bắt đầu làm việc từ kiếp trước... chắc cũng không kiếm nổi số tiền trong cái thẻ này.”

Lộc Dao lẩm bẩm nói với cái tủ quần áo của mình. Chiếc tủ đơn sơ, vài bộ quần áo cũ kỹ, và một tấm thẻ đen nổi bật đến mức để thế nào cũng thấy chướng mắt. Cuối cùng cậu đành thở dài, rút ra rồi lại ngoan ngoãn nhét vào.

Cậu tự an ủi bản thân: “Không sao, tìm lúc nào tâm trạng Phó tổng tốt thì trả lại là được.”

Chỉ là để tạm thời trong tủ thôi.

...

Thật ra Lộc Dao vẫn chưa đói lắm, nhưng cậu muốn hỏi quản gia thời gian chính xác thợ may sẽ tới, chắc phải đo cho Phó Yến Hoài trước rồi mới đến lượt cậu.

Mọi chuyện xảy ra hôm nay khiến Lộc Dao thấy rất không quen. Cậu đã quen sống ở một góc nhỏ, quen tự mình giải quyết mọi việc, cũng quen bị mọi người bỏ qua. Đột nhiên nhận được thứ vượt quá khả năng của bản thân, cậu chỉ thấy ngỡ ngàng và lúng túng.

Điều khiến Lộc Dao càng bất an hơn là cậu không hiểu vì sao Phó Yến Hoài lại đưa thẻ đó cho mình. Là bồi thường sau kỳ mẫn cảm ư?

Dù sao đi nữa, thì đây cũng là món quà đầu tiên Phó Yến Hoài tặng cho cậu. Lộc Dao nhẹ nhàng đóng cánh tủ lại, nâng niu như thể đó là điều quý giá nhất mà cậu từng nhận được.

Quản gia đẩy xe đồ ăn lên lầu, lúc này Phó Yến Hoài đang tham dự một cuộc họp khẩn. Anh dựa vào lưng ghế, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, quản gia nín thở cẩn thận bày từng món ăn lên bàn trà.

Không biết đầu dây bên kia nói gì, Phó Yến Hoài ấn tai nghe, giọng không chút cảm xúc: “Gửi báo cáo công việc quý này cho tôi. Mười giờ sáng mai đến văn phòng tôi, trình bày ngắn gọn lý do vì sao không đạt được mức lợi nhuận kỳ vọng.”

Quản gia sắp xếp bữa tối đâu ra đấy. Phó Yến Hoài vốn không phải kiểu tổng giám đốc dễ nổi nóng với cấp dưới, nhưng chỉ cần giữ gương mặt lạnh tanh cũng đủ khiến người ta khó thở.

Cuộc họp kết thúc, Phó Yến Hoài lật sang một trang tài liệu, càng xem lông mày anh càng nhíu chặt. Trước khi bầu không khí trong phòng tụt xuống mức đóng băng, quản gia kịp thời nhắc nhở: