Chương 33: Pheromone của alpha

“Quản gia, tôi...”

Quản gia nhẹ giọng nói: “Phó tổng đã đưa rồi thì cậu cứ giữ lấy. Cậu Lộc, thật ra Phó tổng chưa từng có thành kiến gì với cậu cả. Chỉ là... đôi khi, gia đình của cậu khiến người khác rất khó xử, cậu hiểu chứ?”

Lộc Dao đương nhiên hiểu, hiểu rất rõ nữa là đằng khác.

Hôm nay là thứ sáu, ngày mai cậu sẽ phải trở về nhà họ Lộc để ăn cơm với gia đình. Lộc Dao giấu đi lo lắng trong lòng, cố tỏ ra bình thường nói: “Tôi... tôi sẽ bảo họ đừng lại gần Phó tổng nữa, không để họ làm ảnh hưởng đến tâm trạng của anh ấy.”

Quản gia nghe vậy có vẻ yên tâm hơn, ông cúi đầu liếc nhìn chiếc áo khoác Lộc Dao còn ôm trong lòng: “Bữa tối vẫn chưa xong, cậu cứ về phòng nghỉ một lát, áo khoác để tôi cất cho.”

Lộc Dao theo phản xạ đưa áo khoác cho quản gia, vốn đến đây là nên biết điều mà quay về phòng rồi, nhưng đầu óc rối bời khiến cậu quay lại mấy bước rồi lại dừng chân. Cậu nhanh chóng chạy tới bên cạnh quản gia, hạ giọng hỏi: “Quần áo của Phó tổng... À không, trong phòng Phó tổng có dùng tinh dầu thơm không ạ?”

Từ kỳ mẫn cảm lần này của Phó Yến Hoài, Lộc Dao luôn cảm thấy, trong cơn mơ màng có mùi hương rất đặc biệt. Là một beta, cậu không biết đó có phải là pheromone của alpha hay không, nhưng mỗi lần ngửi thấy mùi đó, cậu đều có cảm giác kỳ lạ mà không nói nên lời.

Quản gia liếc nhìn cậu một cái, nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời: “Trong mỗi phòng ngủ đều có để tinh dầu, nhưng Phó tổng không phải lúc nào cũng dùng.”

Lộc Dao như bị ma xui quỷ khiến mà hỏi thêm một câu: “Có phải là mùi tuyết tùng không ạ?”

Quản gia nhíu mày: “Cậu đã từng ngửi thấy mùi tuyết tùng sao?”

Pheromone của Phó Yến Hoài là tuyết tùng trắng, khi chọn tinh dầu đáng lý phải tránh những mùi tương tự như vậy mới đúng.

Lộc Dao cũng không chắc mình có thực sự ngửi thấy mùi đó hay không. Thật ra, mỗi lần cậu ngửi được mùi hương ấy cũng chỉ trong chốc lát. Mà hiện giờ, cậu chỉ cách chiếc áo khoác vài bước chân, mùi hương gỗ ấy lại biến mất, khiến cậu bắt đầu nghi ngờ trí nhớ của mình.

Lộc Dao tránh né không trả lời: “Có lẽ là do mấy ngày nay trong người không khỏe. Cảm ơn quản gia, tôi về phòng trước.”

Quản gia trầm ngâm đứng tại chỗ một lúc rồi cũng rời đi vào bếp.

Hôm nay chắc do công việc còn dang dở, Phó Yến Hoài mang việc về nhà. Quản gia làm theo lời, đưa cơm tối lên thư phòng. Lộc Dao vẫn chưa ra ăn, cậu đang đau đầu không biết phải cất chiếc thẻ đen kia ở đâu.