“Bác sĩ Phùng chỉ nói vậy thôi sao?”
Phó Yến Hoài vừa thay xong giày, tiện tay đưa áo khoác cho Lộc Dao. Cậu đơ ra trong hai giây, nhưng vẫn theo phản xạ mà đón lấy.
Phó Yến Hoài bước vào trong: “Em còn thấy chỗ nào không khỏe không?”
Khi chiếc áo khoác được ôm vào lòng, rõ ràng Lộc Dao ngửi thấy mùi hương tuyết tùng nhẹ nhàng. Cậu còn đang cúi đầu nhìn chiếc áo thì tim đã đập thình thịch bởi câu hỏi bất ngờ kia.
Lộc Dao nhanh chóng kìm nén cảm giác khác lạ đó xuống, cẩn thận đi theo sau anh: “Không còn nữa, em đã khoẻ rồi.”
Phó Yến Hoài không biểu lộ rõ cảm xúc. Trải qua quá trình giáo dục nghiêm ngặt từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ kỳ mẫn cảm, anh luôn giữ được vẻ ngoài điềm đạm và chỉnh tề của mình.
Anh chỉ “ừ” một tiếng, còn Lộc Dao thì không biết phải tiếp tục nói gì. Phòng khách lại nhanh chóng chìm vào im lặng.
Không biết từ lúc nào quản gia đã đứng ngoài cửa. Lộc Dao còn đang cố vắt óc nghĩ xem nên mở lời thế nào để không làm Phó Yến Hoài khó chịu, nhưng Phó Yến Hoài lại không lên lầu mà ngồi xuống ghế sofa.
Quản gia thu hết cảnh tượng này vào mắt, khẽ thở dài, rồi bước lên phía trước.
“Phó tổng, trợ lý Lâm đã lái xe về. Đây là máy tính và tài liệu, trợ lý Lâm còn mang về một thẻ người thân.”
Phó Yến Hoài nghe xong mới chợt nhớ ra đúng là mình đã dặn việc này. Anh nghiêng đầu, tùy ý liếc qua vài lần rồi nói: “Nếu hạn mức không đủ thì nói với quản gia, trợ lý sẽ nạp thêm. Mang đồ để vào thư phòng, bữa tối mang lên lầu.”
Vậy là trong tay Lộc Dao bỗng nhiên có thêm một chiếc thẻ đen, đến mức cậu ngơ ngác chẳng hiểu gì. Quản gia nhận lời rồi chuẩn bị lên lầu, nhưng Lộc Dao vội vàng mở miệng:
“Chờ đã!”
Lần này cậu thực sự rất sốt ruột, đến mức lớn tiếng. Đó là điều mà từ trước đến nay cậu chưa từng làm trong nhà họ Phó.
Nhưng lúc này, cậu không còn tâm trí để cân nhắc nữa. Trong ánh mắt Phó Yến Hoài thoáng hiện lên chút thiếu kiên nhẫn, Lộc Dao vẫn cắn răng tiến lên vài bước, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn Phó tổng, nhưng thật sự không cần đâu. Em sẽ tìm một công việc phù hợp hơn, nhất định sẽ không lãng phí thời gian nữa.”
Phó Yến Hoài chỉ nhàn nhạt đáp: “Tùy em.”
Anh nói xong liền đi thẳng lên lầu, để lại Lộc Dao đứng ngơ ngác cầm tấm thẻ. Khi quản gia đi ngang qua, còn khẽ lắc đầu.
Lộc Dao thật sự không muốn tấm thẻ này. Cậu biết Phó Yến Hoài không có ý xúc phạm, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng khó xử. Cậu đứng đợi bên cầu thang chờ quản gia xuống, vừa thấy bóng người liền lập tức mắt sáng lên: