Lộc Dao cảm thấy câu hỏi của quản gia thật buồn cười, nhưng vẫn khéo léo từ chối: “Nếu tối nay đói thì tôi sẽ tự xuống bếp tìm chút gì ăn.”
Quản gia có vẻ chỉ tiện miệng hỏi một câu, ông bê khay lên nói: “Vâng, một tiếng sau bữa tối thợ may sẽ đến, cậu đừng quên.”
Lộc Dao đành gật đầu cứng ngắc. Còn một tiếng nữa Phó Yến Hoài sẽ về đến, cậu đang phân vân không biết nên ngủ thêm một giấc hay dậy luôn.
Gương mặt Phó Yến Hoài chợt hiện lên trong đầu cậu, cùng với hộp pudding caramel đã bị vứt đi.
Cuối cùng Lộc Dao quyết định đi xuống bếp dọn dẹp một chút, coi như giúp đỡ, cậu cũng đã quen với việc lặng lẽ nhìn người kia từ một góc nhỏ.
Lộc Dao lại khoác chiếc áo khoác từng bị Phó Yến Hoài chê, vì không có ai trong nhà nên cậu yên tâm đi thẳng từ phòng khách qua, không vòng từ cửa bên nữa.
Nhưng vừa bước vào phòng khách, cậu đã chạm mặt Phó Yến Hoài đang thay giày ngay cửa.
Lộc Dao đứng chết trân tại chỗ, tay chân luống cuống. Phó Yến Hoài hờ hững liếc mắt nhìn cậu một lượt. Alpha cao 1m90 khoác bộ vest màu mực đứng ở cửa, trên tay còn cầm một chiếc áo khoác dài.
Giọng Phó Yến Hoài nhàn nhạt: “Lại đây.”
...
Thời gian Phó Yến Hoài về nhà sớm hơn quản gia báo một tiếng. Lộc Dao hoàn toàn không ngờ sẽ đυ.ng mặt anh ở cửa, thậm chí cậu cũng không biết mình đã bước tới đó thế nào.
Cậu lúng túng, không dám nhìn thẳng vào mắt Phó Yến Hoài, ánh mắt dời xuống mũi, rồi tới môi anh, cuối cùng xấu hổ cúi gằm mặt.
Lộc Dao cố gắng giả vờ tự nhiên hỏi: “Anh... anh gọi em có việc gì sao?”
Phó Yến Hoài hơi cúi đầu quan sát cậu. Hiện tại trông mặt Lộc Dao hoàn toàn bình thường, không còn vẻ đỏ ửng vì bệnh, cũng không còn yếu ớt đến mức đứng không vững như hôm qua.
Anh không còn ngửi thấy mùi hương ngọt ngào thoảng qua nữa. Vẻ mặt không thay đổi, Phó Yến Hoài hỏi: “Bác sĩ Phùng đến rồi chứ?”
Những lần trò chuyện đối mặt như thế này với Phó Yến Hoài hiếm đến mức đếm trên đầu ngón tay, khiến Lộc Dao hơi căng thẳng: “Đến rồi ạ. Bác sĩ nói em bị sốt có thể là do rối loạn pheromone.”
Lông mày Phó Yến Hoài khẽ nhíu lại: “Pheromone?”
Nhận ra câu nói dễ gây hiểu nhầm, Lộc Dao vội vàng giải thích: “Không phải, là... vì kỳ mẫn cảm...”
Phó Yến Hoài nhìn cậu, thấy gương mặt Lộc Dao chậm rãi ửng hồng, ánh mắt lảng tránh, giọng nói cũng trở nên lắp bắp: “Có lẽ là do mấy ngày nay dao động quá nhiều, nhưng tổng thể không có gì nghiêm trọng. Bác sĩ nói nếu vẫn thấy lo thì có thể đến bệnh viện kiểm tra kỹ hơn.”