Chương 29: May đồ

Quản gia chỉnh lại khăn trải bàn cho thật hoàn hảo, Lộc Dao cúi đầu nói: “Cảm ơn chú vì tối qua đã để phần cháo cho tôi.”

Vẻ mặt quản gia vẫn nghiêm nghị như mọi khi: “Đó là trách nhiệm của tôi. Cậu ăn sáng xong nên nghỉ ngơi thêm một chút, bác sĩ Phùng sẽ đến vào buổi chiều.”

Thực ra là do quản gia chủ động hẹn vào buổi chiều, vì điều Lộc Dao cần nhất bây giờ là nghỉ ngơi.

Lộc Dao nhẹ nhõm thở ra: “Vậy thì vẫn kịp.”

Quản gia nói tiếp: “Phó tổng cũng đã sắp xếp cho thợ may đến nhà. Nhân tiện Phó tổng cũng cần đo người để làm trang phục cho mùa tiếp theo, tối nay cậu có thể được đo cùng Phó tổng.”

Lộc Dao vốn không để tâm lắm đến chuyện đó, dù sao sáng nay nghe câu đó, cậu cũng chỉ nghĩ đó là lời trêu đùa trên giường. Cậu sửng sốt: “Tôi cũng phải đo sao?”

Cậu không thể tưởng tượng được cảnh mình cùng Phó Yến Hoài đứng cạnh nhau để đo người may đồ. Nụ cười trên môi Lộc Dao hơi gượng gạo: “Tôi... không cần đâu, quần áo của tôi vẫn còn mặc được mà.”

Quản gia xoay người lại nhìn cậu: “Đây là sắp xếp của Phó tổng.”

Trong lòng Lộc Dao có chút giằng co. Cậu thích Phó Yến Hoài, nhưng nếu khoảng cách giữa hai người quá gần, cậu lại cảm thấy bất an.

Cuối cùng cậu đành đáp: “Vâng, tôi hiểu rồi.”

Quản gia gật đầu: “Bác sĩ Phùng dặn cậu vẫn nên ăn đồ dễ tiêu, nên bữa sáng hôm nay vẫn là cháo. Mời cậu đi theo tôi.”

Mỗi bữa ăn do đầu bếp chuẩn bị đều có khẩu phần vừa đủ. Lộc Dao ăn hết một cách nghiêm túc.

Quản gia đi tới thu dọn khay thức ăn, nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay cậu xin nghỉ sao?”

Lộc Dao điềm tĩnh đáp: “Tôi quyết định sẽ đổi công việc.”

Không biết có phải do cậu nhìn nhầm không, nhưng vẻ mặt của quản gia dường như lộ ra một chút hài lòng.

“Vậy cậu nên đi nghỉ ngơi đi.”

Lộc Dao đã có một giấc ngủ sâu nhất trong suốt nửa tháng qua. Trong căn phòng nhỏ được cải tạo từ kho chứa đồ này, cuối cùng cậu cũng có thể yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Không ai nhận ra, sau khi Lộc Dao ngủ, trong phòng phảng phất một mùi caramel thoang thoảng. Hương vị ngọt ngào ấy nhanh chóng tan biến, đến cả chủ nhân của nó cũng không biết nó từng xuất hiện.

Lộc Dao bị tiếng gõ cửa đánh thức. Nếu không phải là quản gia đến gọi, thì có lẽ cậu sẽ ngủ đến tận sáng hôm sau.

Trên mặt vẫn còn vết hằn do ngủ ép, tóc tai rối bù, Lộc Dao ngơ ngác nhìn quản gia đứng ngoài cửa, ánh mắt vẫn trong trẻo.

Bác sĩ Phùng chủ động lên tiếng giải vây: “Trông cậu có vẻ khỏe hơn hôm qua rồi, hiện tại còn sốt không?”