Chương 28: Một thợ làm bánh và một người không thích đồ ngọt

Tiệc vừa bắt đầu, Lộc Dao bận rộn nên không có thời gian để ngắm thêm. Cho đến khi có một vị khách dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cậu, rồi yêu cầu Lộc Dao rót cho mình một ly vang đỏ Ausone...

Về sau, có lẽ là do Lộc Dao sơ ý, cậu không biết mình vướng vào cái gì mà làm đổ ly rượu. Vị khách đó yêu cầu Lộc Dao bồi thường, hoặc dùng cách khác để xin lỗi. Lộc Dao hiểu rõ ý ông ta, cậu khẽ khàng từ chối khiến những người xung quanh bắt đầu chú ý.

Trước khi mọi chuyện trở nên không thể kiểm soát, Phó Yến Hoài xuất hiện. Lúc đó, Lộc Dao không hiểu vì sao anh lại can thiệp vào chuyện không liên quan đến mình, nhưng mấy ngày sau khi đọc tin tức về thương vụ thu mua, cậu mới hiểu ra Phó Yến Hoài không phải đến để “cứu” cậu, mà chỉ đang mượn chuyện để ra tay đúng lúc.

Lộc Dao bị Phó Yến Hoài chắn sau lưng, giọng nói của alpha vừa kiêu ngạo vừa mang theo vẻ khinh thường: “Làm khó một người rõ ràng yếu hơn mình rất nhiều, anh cảm thấy có gì thú vị sao?”

Trong vòng chưa đầy một phút, Lộc Dao trải qua biến động cảm xúc dữ dội. Ấn tượng sâu đậm nhất với cậu là bóng lưng của Phó Yến Hoài trong bộ vest đen tuyền, phong thái còn sắc bén hơn cả của một alpha.

Phó Yến Hoài chắc chắn không nhớ chuyện nhỏ nhặt như thế này, chỉ có Lộc Dao là âm thầm trân trọng buổi gặp gỡ đầu tiên ấy. Cũng chính vì thế, khi nghe nói Phó Yến Hoài muốn tìm một beta để kết hôn, cậu đã chủ động trở về nhà tìm gặp ba mẹ.

Có lẽ, đó là việc dũng cảm nhất mà Lộc Dao từng làm.

Lộc Dao chớp mắt, cảm thấy cay cay nơi khóe mắt. Chiều nay nhất định phải ngủ một giấc thật ngon.

Cậu dọn dẹp qua đồ đạc rơi vãi dưới đất, thấy phần pudding caramel bị văng vào góc sau cửa. Khi nhặt lên, nhìn thấy chiếc túi rách, cậu ngẩn người trong chốc lát.

Có lẽ là do Phó Yến Hoài không thích ăn mấy món này. Hai người kết hôn gần một năm rồi, Lộc Dao quả thật rất hiếm khi thấy anh ăn đồ ngọt.

Một thợ làm bánh và một người không thích đồ ngọt liệu còn cặp đôi nào kém phù hợp hơn thế không?

Lộc Dao tự cười với suy nghĩ cay đắng của mình, nhưng rồi cậu nhanh chóng tự trấn an bản thân, bình tĩnh đem pudding hỏng đi vứt.

Sau khi thay đồ xong, cậu ra phòng khách. Quản gia đang chăm chú gấp khăn ăn thành hình hoa.

“Chào buổi sáng.” Lộc Dao bước đến bên cạnh: “Tôi có thể giúp gì không ạ?”

Quản gia đứng thẳng người: “Bữa sáng của cậu để trong bếp phụ, cậu không cần làm việc này đâu.”