Chương 27: Nhất định sẽ làm được

Lộc Dao thật sự rất hợp với kiểu người cởi mở, ấm áp như Hạ Thời Việt. Cậu nhìn thấy tin nhắn liền không nhịn được cong mắt cười.

Cậu suy nghĩ một lát rồi trả lời: [Tháng này còn vài ngày nữa mới phát lương, đợi nhận lương xong tôi sẽ nghỉ việc.]

Hạ Thời Việt lập tức phấn khích: [Tuyệt vời! Tôi đã mua sẵn mặt bằng rồi, mấy ngày tới sẽ bắt đầu bày trí lại, tụi mình nhất định sẽ làm được!]

Đối với Hạ Thời Việt, việc bỏ ra một khoản tiền mở tiệm cà phê mà có thể kết giao được một người bạn tốt, hoàn toàn không phải lỗ vốn gì cả.

Thật ra Lộc Dao cũng từng lén nghĩ đến việc tự mở một tiệm bánh ngọt. Cậu thật sự rất thích làm bánh ngọt nhỏ xinh, nhưng lại chẳng có vốn. Tuy không biết tiệm cà phê của Hạ Thời Việt sẽ thế nào, nhưng lúc Lộc Dao mới làm ở tiệm của Mã Tụng, tiệm bánh 85℃ ban đầu cũng không đông khách mấy.

Bị sự nhiệt huyết của Hạ Thời Việt truyền sang, Lộc Dao cũng bắt đầu trông chờ vào tương lai: “Nhất định sẽ làm được.”

Trong cuộc đời của Lộc Dao, rất hiếm có khoảnh khắc nào mà cậu được tự mình đưa ra quyết định như vậy. Ít nhất là ở giây phút này, cậu thật sự cảm nhận được niềm vui từ sự tự do.

Tắt điện thoại xong, Lộc Dao không nhịn được vươn vai một cái. Cơ thể cậu vẫn còn mệt, nhưng cảm giác nóng rát kỳ lạ ở sau gáy tối qua đã biến mất.

Lộc Dao lẩm bẩm: “Mấy hôm nay cứ cảm thấy không ổn, hôm nay nhất định phải ngủ một giấc cho đã.”

Nhưng vừa nhớ ra Phó Yến Hoài nói bác sĩ Phùng sẽ đến nữa, Lộc Dao liền quyết định nên hỏi quản gia trước xem bác sĩ sẽ đến lúc nào. Hơn nữa, lời quản gia nói tối qua chắc cũng không phải chỉ nói cho có.

Lộc Dao cởi bộ đồ ngủ của Phó Yến Hoài ra. Áo đã mặc qua rồi thì Phó Yến Hoài chắc chắn cũng không dùng lại nữa.

Chất liệu lụa xanh đậm, mỗi lần lay động là ánh lên tia sáng lấp lánh. Lộc Dao khẽ vuốt tay lên, sắc xanh ấy khiến làn da cậu trông càng trắng hơn.

Nhưng cậu nhanh chóng thu tay lại, định tự tay giặt sạch rồi cất đi.

Lộc Dao không rõ cảm giác của mình dành cho Phó Yến Hoài rốt cuộc là gì. Lần đầu tiên họ gặp nhau là khi cậu mới vào đại học.

Lúc đó cậu đang đi làm thêm tại một bữa tiệc ở khu trang viên riêng, với vai trò người phục vụ rượu.

Thật ra cậu cũng không nhớ rõ hôm đó đã xảy ra chuyện gì. Cậu hoàn toàn không biết Phó Yến Hoài cũng sẽ tham dự bữa tiệc hôm đó. Khi ấy Phó Yến Hoài vừa mới tiếp quản tập đoàn Phó thị. Anh là một alpha trẻ tuổi, có vê ngoài anh tuấn, lạnh lùng. Vừa xuất hiện đã ngay lập tức trở thành tiêu điểm cả hội trường. Lộc Dao đứng xa xa trong đám đông nhìn anh, thầm nghĩ đường nét gương mặt anh thật đẹp.