Nhưng không hiểu sao, tối nay khi răng nanh cắm xuống, cơn đau sau gáy Lộc Dao lại đặc biệt rõ ràng. Cậu khẽ nức nở vì đau, lập tức bị Phó Yến Hoài cắn mạnh hơn, để lại một dấu hằn sâu hơn nữa.
Cơ thể vừa mới hạ sốt không đủ sức chịu đựng cường độ vận động cao, cánh tay chống lên gối của Lộc Dao bắt đầu run rẩy, cậu rơm rớm nước mắt khẽ cầu xin: “Có thể... đổi tư thế được không... eo em đau quá...”
Alpha trong kỳ nhạy cảm rất thiếu cảm giác an toàn, càng không có omega bên cạnh để làm tổ, nên Phó Yến Hoài chẳng biết trút sự bực bội ấy đi đâu. Tay anh vô thức xoa nhẹ sau gáy Lộc Dao: “Gọi tên tôi.”
Chỉ khi được cho phép cậu mới được gọi tên, còn những lúc bình thường thì phải gọi anh là Phó Tổng.
Thế nhưng Lộc Dao vẫn không kiềm được mà rơi nước mắt. Cậu không hiểu tại sao yêu một người lại khó đến vậy. Nhưng nếu có thể trộm một chút thời gian để giả vờ yêu nhau với Phó Yến Hoài, thì đó cũng là một cách tự lừa dối bản thân.
Ít nhất, vào khoảnh khắc này, họ trông giống như một cặp tình nhân thực sự.
“Yến Hoài... eo em thật sự đau quá...”
Giọng Lộc Dao yếu ớt vang lên, trong khoảnh khắc ấy, tâm trạng Phó Yến Hoài bỗng trở nên bình ổn.
Có lẽ vì e ngại cơ thể Lộc Dao còn chưa hồi phục, nên lần này hiếm hoi cậu nhận được sự dịu dàng từ anh. Sau gáy cậu nóng ran, cảm giác ngứa ngáy chạy dọc sống lưng, khó chịu đến mức Lộc Dao cảm giác bản thân sắp hỏng mất.
Lần này Phó Yến Hoài kiên nhẫn giúp cậu lau nước mắt, trong cơn mơ màng Lộc Dao nhận được một nụ hôn nhẹ nhàng của anh. Nụ hôn ấy như một chiếc lông vũ lướt qua sau gáy, khiến cảm giác căng đầy kỳ lạ càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Lộc Dao không biết lúc kết thúc là lúc mấy giờ, cậu hoàn toàn kiệt sức, đến cả nhấc một ngón tay cũng không thể. Cậu nằm sấp trên gối, hai mắt nhắm nghiền. Hình như Phó Yến Hoài đưa tay sờ trán cậu.
“Lại sốt rồi.”
Lúc này Lộc Dao không còn nghe rõ lời Phó Yến Hoài nữa. Cậu ngủ rất chập chờn, mơ hồ nhớ ra hình như còn việc gì đó chưa làm, và đây không phải nơi mình nên ngủ.
Nhưng Lộc Dao thực sự quá mệt, không thể chống lại sức nặng của cơ thể, rồi cậu nhanh chóng chìm vào cơn mộng sâu hơn nữa.
Lúc này Pheromone của Phó Yến Hoài đã lắng xuống, anh nghiêng đầu nhìn đồng hồ. Là 3 giờ 37 phút sáng.
Trên người Lộc Dao vẫn còn hương tuyết tùng nồng đậm, Phó Yến Hoài chợt cảm thấy cậu có chút đáng thương, anh bèn bế cậu vào phòng tắm để vệ sinh sạch sẽ. Trước khi rời khỏi phòng ngủ, anh lại có chút do dự.