Rất nhanh, Lộc Dao đã đến trước cửa phòng Phó Yến Hoài. Cậu gõ cửa, yên lặng đợi hai giây thì cánh cửa mở ra.
Phó Yến Hoài nhìn kỹ sắc mặt cậu, thấy có vẻ ổn hơn nên không nói gì, nhưng chẳng mấy chốc ánh mắt anh lại rơi xuống bộ đồ cậu đang mặc, khẽ nhíu mày.
“Em nhất định phải mặc mấy thứ rách rưới này mỗi ngày sao?” Phó Yến Hoài thực sự không hiểu nổi: “Em ở nhà họ Phó khổ đến mức ăn, mặc cũng không nổi nữa à? Chẳng phải tôi đã thay đồ cho em rồi sao?”
Thì ra... bộ đồ ngủ hôm trước là Phó Yến Hoài thay cho cậu?
Lộc Dao còn chưa kịp thấy ngượng, đã luống cuống nói: “Em thấy hơi lạnh nên mặc áo khoác, giờ em cởi ra ngay.”
Quả nhiên bên trong cậu vẫn đang mặc bộ đồ ngủ không vừa vặn. Phó Yến Hoài nghiêng người sang một bên: “Lên giường đi.”
Lộc Dao ngoan ngoãn ngồi vào phía trong giường, cậu cúi đầu cởi nút áo ngủ, nhưng Phó Yến Hoài lại nắm lấy cổ tay cậu từ phía sau.
Tư thế này rất giống như Lộc Dao đang nép trong lòng Phó Yến Hoài, mặt cậu lập tức đỏ bừng, cứng đờ dừng động tác.
“Ngày mai tôi sẽ gọi nhà thiết kế đến nhà đo lại số đo cho em.” Bàn tay Phó Yến Hoài luồn vào trong áo của Lộc Dao, khiến ánh mắt cậu không biết phải nhìn đi đâu, đành bối rối dán chặt vào tấm rèm dày nặng trước mặt.
“Đã là bạn đời hợp pháp của tôi, thì không thể có chuyện một bộ quần áo tử tế cũng không mặc nổi.”
Câu nói này khiến Lộc Dao thoáng ngẩn người, cậu chưa bao giờ suy nghĩ quá nhiều về thân phận "bạn đời hợp pháp", nhưng khi nghe từ chính miệng Phó Yến Hoài nói ra, trong lòng cậu vẫn không kìm được mà dậy lên một chút cảm xúc.
Lộc Dao cắn mạnh môi, dùng cơn đau để nhắc nhở bản thân đừng mơ mộng. Phó Yến Hoài rất có thể chỉ tiện miệng nói ra mà thôi. Quan trọng nhất vẫn là đêm nay bình yên vượt qua kỳ nhạy cảm.
Cậu nghĩ Phó Yến Hoài đứng sau sẽ không thấy, nhưng anh lại đưa ngón tay vuốt nhẹ đôi môi cậu, giọng nói lơ đãng vang lên bên tai cậu: “Không bằng cắn cái gì khác đi.”
Beta vốn là thể chất nhạt nhòa, không có hương vị, nhưng khi ở trên giường, Lộc Dao lại vô cùng ăn ý với Phó Yến Hoài. Anh rất thích giữ chặt cậu từ phía sau, nhiều lần cắn vào sau gáy để truyền pheromone. Dù Lộc Dao không có tuyến thể, dù pheromone của Phó Yến Hoài là cấp S, thì hương tuyết tùng kia cũng không thể lưu lại trên cơ thể Lộc Dao. Vì thế, anh luôn mang theo chút bất mãn, tiếp tục cắn sâu hơn, cho đến khi hương thơm trên người Lộc Dao hòa tan vào mùi trong phòng.