Lộc Dao bê khay định đứng dậy, quản gia điềm tĩnh hỏi: “Cậu Lộc đã ăn no chưa?”
Lộc Dao gật đầu: “Ăn xong rồi ạ.”
“Cậu Lộc.” Dù vết nhăn hai bên má quản gia khiến ông trông nghiêm khắc, nhưng giọng ông lần này lại dịu hơn rất nhiều: “Thời gian có hạn, tôi xin nói thẳng.”
“Tôi biết cậu vẫn đang làm ở tiệm bánh, tổng giám đốc Phó cũng biết. Nhưng xin cậu yên tâm, tôi không định trách móc gì.”
Lộc Dao bệnh rồi, nhìn càng gầy yếu hơn. Quản gia nhìn cặp môi không còn chút máu và vết thương trên cổ cậu, không nhịn được mà thở dài một tiếng.
Ánh mắt Lộc Dao có chút dè dặt, nhưng giọng quản gia rất ôn tồn: “Tôi biết cậu đang gửi tiền cho em trai mình, nhưng lúc kết hôn, tổng giám đốc Phó đã đưa cho cậu một khoản tiền bù đắp rất hậu hĩnh. Tôi biết những chuyện này không phải tôi có quyền nói, cậu quan tâm đến gia đình là điều tốt. Nhưng hiện tại cậu đã kết hôn với tổng giám đốc Phó, ngài ấy cũng là gia đình của cậu, là người thân thiết nhất.”
Lộc Dao không hiểu quản gia định nói gì, cậu nhỏ giọng: “Mấy ngày nay tôi làm lỡ việc, là lỗi của tôi.”
Cậu hiểu sai ý, khiến quản gia có chút bất lực: “Tôi làm quản gia cho tổng giám đốc Phó từ nhỏ. Tôi có thể thấy được, với cậu, tổng giám đốc đã làm rất nhiều việc không cần thiết. Có lẽ cậu nên dành nhiều thời gian hơn cho tổng giám đốc.”
Việc Phó Yến Hoài đối xử với Lộc Dao ra sao, đương nhiên cũng bị ảnh hưởng bởi nhà họ Lộc. Anh ấy rất bận, thời gian chủ yếu là dành cho công việc và xã giao, về nhà chỉ để nghỉ ngơi. Lộc Dao thì cũng bận bịu với tiệm bánh, lại còn phải ứng phó với người nhà. Quản gia đã quan sát cặp đôi này suốt một năm qua, giờ không nhịn được nữa.
Nhưng Lộc Dao không tin lời quản gia. Rõ ràng Phó Yến Hoài không thích cậu tiếp cận, những lúc gần gũi chẳng qua là do kỳ nhạy cảm ép buộc.
Dù vậy, Lộc Dao cũng không phản bác, vì phản bác cũng vô ích. Cậu chỉ thuận theo nói: “Tôi hiểu rồi, cảm ơn quản gia.”
Quản gia nhận ra Lộc Dao thật ra chưa hiểu gì, ông chỉ thở dài thật sâu: “Cậu lên lầu đi.”
Ông quyết định lần tới sẽ nói chuyện trực tiếp với Phó Yến Hoài thì hơn.
“Vâng.”
Lộc Dao thở phào nhẹ nhõm. Cậu cũng không nghĩ nhiều về cuộc trò chuyện này, nhưng trong lúc cậu bệnh, quản gia rất tận tình chăm sóc, Lộc Dao cảm thấy rất biết ơn.
Bếp sau giờ ăn sẽ không chuẩn bị đồ nữa, chắc hẳn là quản gia cố ý dặn đầu bếp nấu cháo cho cậu. Lộc Dao nghĩ hay mai mình làm ít bánh ngọt tặng ông, chỉ không biết ông có thích ăn không.