Dưới sự ảnh hưởng âm thầm của Quan Thanh Lộ, từ lâu Lộc Thiên Tinh đã quen tỏ ra kiêu căng và trịch thượng với Lộc Dao: “Nói tóm lại, cuối tuần này cả nhà muốn anh dẫn anh Phó về nhà ăn cơm. Anh tự lo mà liệu đi.”
Lộc Dao chỉ cười gượng, trong lòng hiểu rõ “Anh Phó”? Phó Yến Hoài chắc chắn chẳng muốn thân thiết gì với bất kỳ ai trong nhà họ Lộc.
Cậu thoát khỏi giao diện trò chuyện với Lộc Thiên Tinh. Điện thoại cũng không có bao nhiêu tin nhắn, mối quan hệ xã hội của Lộc Dao đơn giản đến mức gần như khô cạn.
Chỉ có Hạ Thời Việt nhắn hỏi hôm nay cậu nghỉ ngơi thế nào, bảo rằng vì cậu không đến nên Mã Tụng giận dữ phá hỏng hai đơn hàng. Còn nói cuối tháng này Hạ Thời Việt sẽ nghỉ việc, mặc dù gia đình không đồng ý nhưng cậu ấy vẫn muốn tự mở một quán cà phê nhỏ.
Tin nhắn của Hạ Thời Việt vừa vụn vặt vừa tùy tiện, nhưng lại khiến Lộc Dao cảm nhận được một chút ấm áp.
Cậu nghiêm túc trả lời từng dòng một, sau đó tắt điện thoại và rời khỏi phòng.
Lộc Dao vẫn còn thấy lạnh, tay chân rã rời, cậu tìm một chiếc áo khoác dày để mặc thêm. Bếp nằm ở tầng hầm B1, so với phòng ăn, cậu thường ăn ở bếp phụ hơn.
Lộc Dao nghĩ lần này cũng giống như mọi khi, tự vào bếp tìm đồ ăn người ta để lại hoặc tự nấu mì gói cho xong. Nhưng vừa tới cửa bếp, cậu đã thấy quản gia đứng chờ.
Gương mặt quản gia vẫn nghiêm nghị như mọi khi. Lộc Dao không ngờ giờ này còn có người ở đây, nhất thời hơi luống cuống: “Quản gia tới lấy gì sao?”
Quản gia lắc đầu: “Không, tôi đợi cậu. Đầu bếp đã chuẩn bị cháo thịt nạc gừng và vài món nhỏ, ở đây này.”
Đầu óc Lộc Dao còn hơi mơ hồ, chưa kịp phản ứng, cậu theo bản năng đi theo quản gia vào trong. Những món ăn hiển nhiên phong phú hơn lời quản gia nhiều. Cháo trên bàn còn bốc hơi nóng, đặc sánh, bên trên có thêm một quả trứng, bánh bao nhỏ tròn trịa, căng mọng, còn thấm nước thịt; món ăn kèm thì trông rất thanh đạm.
Hương thơm khiến dạ dày của Lộc Dao sôi lên, cậu nghe rõ tiếng bụng mình réo, nhưng vẫn rụt rè hỏi nhỏ: “Là đồ ăn thừa từ bữa tối... hay là...”
Quản gia mỉm cười lịch sự: “Là chuẩn bị riêng cho cậu. Cậu ăn trước đi, tổng giám đốc Phó đang đợi cậu trên lầu.”
Lộc Dao im lặng ngồi xuống ăn cháo. Thấy cậu có vẻ ngại ngùng, quản gia chủ động đứng ra xa một chút.
Cháo nóng ăn vào khiến người thấy ấm áp, trông Lộc Dao có vẻ khá hơn. Mỗi món không nhiều nhưng vừa đủ, cậu ăn sạch sẽ không sót gì. Đợi cậu ăn xong, quản gia mới quay lại gần.