Chương 14: Nếu em là omega

Có mùi caramel, chắc là từ chiếc bánh đó tỏa ra.

Đôi mắt Lộc Dao nhắm chặt, nằm trong lòng anh, cậu đã không còn run rẩy nữa.

Phó Yến Hoài trầm giọng nói: “Nếu em là omega thì mùi caramel thực sự rất hợp với pheromone của em đấy.”

...

Người bị sốt lúc nào cũng cảm thấy lạnh, một lớp chăn mỏng chẳng giúp ích được gì. Nhiệt độ cơ thể của Phó Yến Hoài trở thành nguồn hơi ấm duy nhất mà Lộc Dao có thể tìm đến, cậu mơ màng cứ thế rúc vào lòng anh.

“Ngủ mà cũng không chịu yên chút nào.”

Phó Yến Hoài không cảm thấy có gì sai trong cách mình chăm sóc người bệnh. Anh đè chăn lại, không để Lộc Dao cựa quậy lung tung. Lộc Dao chẳng còn chút sức lực nào, không thể giằng ra được, chỉ đành âm thầm co người lại lần nữa. Nhưng chưa đến một phút sau, Phó Yến Hoài lại cảm nhận được cậu đang run lên.

Anh cau mày, thử bế Lộc Dao lên lần nữa, và quả nhiên, sau khi cảm nhận được hơi ấm của anh, cậu lập tức lại dính chặt vào.

Lộc Dao thở dốc liên hồi, nhưng không biết có phải là ảo giác của Phó Yến Hoài hay không mỗi khi cậu lại gần tuyến thể của anh, trạng thái dường như lại ổn định hơn một chút.

Tuy nhiên, sự kiên nhẫn của Phó Yến Hoài gần như đã cạn kiệt. Anh quay đầu muốn tìm nút chuông gọi ở đầu giường, nhưng vì Lộc Dao sống trong phòng chứa đồ cũ, nên phòng không được lắp đặt hệ thống gọi khẩn cấp.

Phó Yến Hoài nhìn chằm chằm người trong lòng một lát, khẽ nói: “Lộc Dao, em thật giỏi khiến anh phiền phức.”

Dù đang mê man, Lộc Dao vẫn khẽ co rút người lại. Trong suốt một năm kể từ sau khi kết hôn với Phó Yến Hoài, những lời châm chọc và thất vọng của anh đã in sâu vào tiềm thức cậu đến mức ngay cả trong giấc ngủ cũng có thể khiến cậu bất an.

Cuối cùng, Phó Yến Hoài đành phải gọi điện cho quản gia vào phòng. Lộc Dao nắm chặt vạt áo anh, không chịu buông, giống như một chú chó con đáng thương sợ bị bỏ rơi.

Quản gia vừa mở cửa đã ngẩn người vì cảnh tượng trước mắt, nhưng ông nhanh chóng trấn tĩnh lại, bước lên thấp giọng báo: “Phó tổng, bác sĩ Phùng sẽ đến trong vòng mười phút nữa.”

Phó Yến Hoài gật đầu nhẹ: “Đến rồi thì đưa thẳng vào. Nước đâu?”

Quản gia đặt khay nước lên chiếc tủ đơn sơ bên cạnh. Nước hơi nóng một chút, Phó Yến Hoài kiên nhẫn áp miệng cốc vào môi Lộc Dao. Quả thật cậu đã khát rất lâu, một hơi uống hết nửa ly.

Tóc Lộc Dao rối bù nhưng mềm mại, cảm giác bông xù trong lòng bàn tay khiến Phó Yến Hoài thấy lạ lẫm mà cũng có phần thú vị.