“Mật mã là gì?”
Quản gia báo mật khẩu mặc định của biệt thự. Lộc Dao không có quyền thay đổi mật khẩu, nên vẫn giữ nguyên.
Phó Yến Hoài trực tiếp mở cửa bước vào. Quản gia biết điều liền đứng tránh sang một bên, không nhìn vào trong.
Cảnh tượng trước mắt khiến Phó Yến Hoài có chút bất ngờ. Lộc Dao vẫn mặc bộ đồ lộn xộn mặc vội ban sáng, vạt áo bị kéo lên, lộ cả một mảng da trắng ở eo, những dấu bầm đỏ nổi bật vô cùng.
Cậu quay lưng lại phía cửa, co mình thành một cục. Trước tiên Phó Yến Hoài xác nhận rằng quản gia chưa thấy gì, rồi ra hiệu cho ông rời đi.
Phó Yến Hoài đóng cửa lại, bước đến cạnh giường nhìn xuống Lộc Dao.
Tóc tai rối bù rũ xuống mặt, cơ thể cậu run rẩy nhẹ, chăn thì bị đá sang một bên, Phó Yến Hoài không động vào.
“Lộc Dao.” Anh gọi bình thản. “Em ngủ hơi lâu rồi đấy.”
Người trên giường không có bất kỳ phản ứng nào. Phó Yến Hoài lập tức nhíu mày, sải bước tiến lên. Anh đặt mu bàn tay lên cổ Lộc Dao nhiệt độ nóng rực khiến anh bất ngờ nhướng mày.
Lộc Dao bị sốt? Tại sao? Trước giờ dù là trong kỳ nhạy cảm, cậu ấy cũng chưa từng bị sốt như thế.
Phó Yến Hoài ngồi xuống giường, xoay người Lộc Dao lại phía mình. Cậu nhẹ bẫng, anh dễ dàng thay đổi tư thế cho cậu. Nhưng vừa nằm ngửa, toàn thân Lộc Dao liền co rút lại.
Phó Yến Hoài nhíu mày sâu hơn, dứt khoát bế cậu lên.
Động tác này với anh chẳng có gì khó khăn cả sau ba lần cùng nhau trải qua kỳ nhạy cảm sau kết hôn, Phó Yến Hoài đã quá quen với việc bế Lộc Dao.
Nếu Lộc Dao đang tỉnh, chắc chắn sẽ xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu. Nhưng giờ đây, cậu vô thức tựa vào vai Phó Yến Hoài, hơi thở nóng hổi phả thẳng lên tuyến thể bên cổ anh.
Cảm giác thân mật có phần vượt giới hạn này khiến Phó Yến Hoài hơi không quen, nhưng anh cũng không hề buông tay.
Anh kéo tấm chăn bên cạnh quấn quanh người Lộc Dao, rồi ấn nút gọi y tá trong phòng.
Lộc Dao không hề hay biết, vào khoảnh khắc mơ hồ giữa cơn mê man, cậu tạm thời đã có được điều mà mình luôn ao ước từ lâu. Trong lúc lịm đi, Lộc Dao lờ mờ ngửi thấy mùi tuyết tùng, rồi yên tâm chìm sâu vào giấc ngủ trong vòng tay của Phó Yến Hoài.
Phó Yến Hoài nói với người ở đầu dây bên kia: “Gọi bác sĩ gia đình đến, cậu ấy sốt rồi.”
Sau khi nhận được phản hồi, anh dứt khoát cúp máy, rồi bắt đầu đảo mắt tìm kiếm trong căn phòng.
Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở chiếc túi đựng bánh bị bỏ rơi trong góc phòng. Hình như nó là thứ Lộc Dao mang về.