Chương 5

Hơn nữa, được người có danh xưng "cá sấu khổng lồ trong giới thương nghiệp" – Nhϊếp Kình Thương – bảo vệ, nên Lục Dung Khanh, từ một mầm non yếu ớt, tự nhiên trở thành một tiểu thiếu gia tùy hứng, ngang ngược.

Những trải nghiệm thời thơ ấu khiến cậu, khi lớn lên, luôn cúi đầu, thu mình lại, cả người toát ra vẻ âm trầm, tính tình vô cùng cực đoan và kỳ quái.

Hơn nữa, cậu còn thích đàn ông, mà người cậu yêu lại chính là Phó Tử Hiên – đối tượng tranh giành giữa nữ chính Ngô Trân Trân và một cô con gái ngoài giá thú.

Ban đầu, giữa cậu và Ngô Trân Trân thực ra chẳng có ân oán gì quá lớn. Chỉ là vì một người đàn ông, một bên là công chúa nhỏ tùy hứng, một bên là tiểu thiếu gia cực đoan, cả hai trong trường học đôi lần tranh cãi mà thôi.

Nhưng bi kịch bắt đầu từ việc nguyên chủ suy nghĩ quá đơn giản, bị cô con gái ngoài giá thú lợi dụng, trở thành công cụ giúp ả hãm hại Ngô Trân Trân.

Vì vậy, sau khi trọng sinh, ngoài cô con gái ngoài giá thú, người mà Ngô Trân Trân hận nhất chính là cậu.

Để trả thù và hả giận, cô ta lập ra một cái bẫy hoàn hảo, đẩy Lục Dung Khanh – vốn chỉ là một thiếu gia tùy hứng, cực đoan – hoàn toàn bước lên con đường suy bại.

Cô ta hạ thuốc cậu, khiến cậu bị lôi vào một hội giải trí, bị đẩy vào vòng xoáy ăn chơi sa đọa, đánh mất danh dự, bị Nhϊếp gia chán ghét.

Thậm chí, để trả thù cậu, Ngô Trân Trân còn cố ý tìm một kẻ cao tay trong tình trường – người có cả ngoại hình lẫn thủ đoạn xuất sắc – tiếp cận cậu.

Người này trêu đùa tình cảm của cậu, chụp ảnh nóng của cậu, dẫn dắt cậu sa vào con đường nghiện ngập, phóng đãng, rồi không chút thương tiếc đẩy cậu xuống tận đáy địa ngục...

Ngô Trân Trân hận, nhưng trong lòng Lục Dung Khanh cũng tràn đầy oán khí.

Chuyện năm đó của Ngô Trân Trân vốn không liên quan gì đến cậu, tất cả đều do cô con gái ngoài giá thú kia sắp đặt, rồi đổ hết tội lên đầu cậu.

Ngô Trân Trân hoàn toàn không biết chân tướng, cứ thế một mình trút hết mọi căm hận lên cậu, trả thù cậu không chút do dự, thậm chí không cho cậu bất kỳ cơ hội nào để xoay người.

Tàn nhẫn và vô tình, sau khi Nam Lê Thần vứt bỏ cậu, cô ta còn ném cậu vào một bữa tiệc tư nhân bí mật, nơi cậu bị hành hạ đến mức thân tàn ma dại. Cuối cùng, ngay cả một chút cơ hội gượng dậy cũng không có, kết cục còn thảm hại hơn cả cô con gái ngoài giá thú kia.

Còn có Nam Lê Thần – kẻ đã nghe theo lời Ngô Trân Trân mà lừa gạt tình cảm của cậu – cũng là người cậu oán hận vô cùng.

Bởi vì những biến cố thời thơ ấu, tâm lý cậu vốn rất yếu đuối, mang theo vết sẹo tâm lý sâu sắc. Trước khi đến Nhϊếp gia, cậu luôn bị những đứa trẻ hàng xóm cười nhạo, bắt nạt.

Sau khi mất đi người thân duy nhất, dù vào Nhϊếp gia, có cuộc sống không lo toan, được cha con Nhϊếp gia đối đãi tốt, nhưng dù sao bọn họ cũng không phải ruột thịt. Giữa họ luôn tồn tại một khoảng cách về huyết thống.

Hơn nữa, Nhϊếp tiên sinh và Nhϊếp Kình Thương bận rộn chuyện công ty, căn bản không có thời gian quan tâm cậu quá nhiều. Người hầu trong nhà tuy miệng gọi cậu là "tiểu thiếu gia", nhưng sau lưng lại thường xuyên bàn tán, chẳng hề để ý đến việc những lời vô tâm ấy đã tạo nên bao nhiêu vết thương trong lòng một đứa trẻ.

Vì thế, khi lớn lên, Lục Dung Khanh trở nên vô cùng phản nghịch, tính tình âm trầm, cực đoan và bướng bỉnh.

Đối với Phó Tử Hiên, cậu không thể nói là yêu, đó chẳng qua chỉ là một sự mê luyến ngây thơ mà thôi. Nhưng Nam Lê Thần – cậu lại thực sự yêu người đó.