Thân thể này, chủ nhân ban đầu tên là Lục Dung Khanh, khi còn nhỏ xuất thân không mấy tốt.
Mẹ cậu chỉ là một người phục vụ không có học vấn, còn ba ruột lại là một kẻ nghiện rượu với tính bạo lực gia đình vô cùng nghiêm trọng.
Năm cậu lên bốn, mẹ cậu cuối cùng cũng không chịu nổi những trận đòn roi của ba, đã cầm dao phay chém chết ông ta, sau đó tự sát. Bà để lại cậu một mình giữa căn phòng đầy máu, bên cạnh là phần thi thể đã bị chặt cụt.
Sau khi ba mẹ qua đời, cậu được đưa đến nhà cô, sống cùng bà.
Cô cậu cũng không phải người có địa vị gì cao, vì không thể sinh con nên đã ly hôn từ sớm và sống một mình. Bà làm bảo mẫu cho một gia đình giàu có họ Nhϊếp.
Nhϊếp gia này là một hào môn nổi danh ở thành phố B, sở hữu một tập đoàn xuyên quốc gia với tài sản hàng chục tỷ. Nhϊếp phu nhân sức khỏe yếu, sau nhiều năm kết hôn với Nhϊếp tiên sinh mới mang thai, nhưng sau khi sinh con chưa bao lâu thì bà qua đời.
Nhϊếp tiên sinh vì bận rộn với công việc trong tập đoàn, không có thời gian chăm sóc con trai. Nhưng trẻ nhỏ không thể thiếu sự quan tâm của mẹ, vì vậy ông đã tìm một người phụ nữ dịu dàng để kết hôn, hy vọng cô ấy có thể chăm sóc tốt cho con trai mình.
Nhưng không ngờ rằng, người phụ nữ này lại là một mẹ kế độc ác. Bề ngoài trông có vẻ dịu dàng, nhưng thực chất sau lưng Nhϊếp tiên sinh, bà ta ngược đãi con trai ông vô cùng tàn nhẫn, hận không thể bóp chết đứa con do vợ trước để lại, hòng chiếm trọn gia sản Nhϊếp gia cho con ruột của mình sau này.
Mất mẹ từ sớm, ba lại thường xuyên vắng nhà, thêm vào đó là sự hành hạ lén lút của mẹ kế, tiểu thiếu gia Nhϊếp gia – Nhϊếp Kình Thương – từ nhỏ đã cực kỳ khép kín, thậm chí mắc chứng rối loạn tâm thần nghiêm trọng.
Mãi đến khi cô của Lục Dung Khanh đến làm việc tại Nhϊếp gia, đảm nhận vai trò bảo mẫu của Nhϊếp Kình Thương, bà mới phát hiện ra sự thật và lập tức tố cáo với Nhϊếp tiên sinh. Nhờ đó, Nhϊếp Kình Thương mới được giải thoát khỏi những tháng ngày bị hành hạ.
Vì bản thân không thể sinh con, cô Lục vô cùng thương xót Nhϊếp Kình Thương. Dù cậu bé có là thiếu gia của Nhϊếp gia hay không, bà vẫn thật lòng yêu thương và chăm sóc cậu như con ruột. Chính nhờ tình yêu ấy, Nhϊếp Kình Thương mới dần thoát khỏi bóng ma bị ngược đãi, trở lại như một đứa trẻ bình thường.
Từ nhỏ, Nhϊếp Kình Thương đã dành cho cô Lục tình cảm vô cùng sâu sắc. Giữa họ không phải quan hệ mẹ con, nhưng tình cảm lại còn hơn cả mẹ con ruột thịt. Sau này, trong một vụ tai nạn xe, cô Lục vì bảo vệ Nhϊếp Kình Thương mà hy sinh mạng sống.
Vì thế, sau khi cô Lục qua đời, Nhϊếp Kình Thương đã yêu cầu ba mình nhận nuôi Lục Dung Khanh, lúc ấy đã trở thành cô nhi, để Nhϊếp gia chăm sóc cậu. Hơn nữa, Nhϊếp Kình Thương luôn bảo vệ cậu hết mực.
Cuộc đời của Lục Dung Khanh từ đó thay đổi hoàn toàn, từ một cô nhi đáng thương trở thành tiểu thiếu gia của Nhϊếp gia.
Nhưng vì trong nhà không có nữ chủ nhân, Nhϊếp tiên sinh và Nhϊếp Kình Thương – người thừa kế duy nhất của Nhϊếp gia – đều rất bận rộn, nên không ai thực sự quản giáo cậu.