Chương 7

Đột nhiên nghe đến bí mật động trời của hào môn, Hứa Vân Triển nhất thời cũng không biết nên biểu cảm thế nào để tiếp lời Mạnh Triết Lan.

Ngay sau đó, Mạnh Triết Lan lại mỉm cười: "Nhưng cũng chưa chắc. Biết đâu chú út tôi là kết hôn bí mật thì sao."

Trong suy nghĩ của Mạnh Triết Lan, cho dù chú út anh có từng kết hôn thì người vợ kia cũng đã ly hôn hoặc qua đời, nếu không thì mấy năm qua chẳng thể nào không hề xuất hiện.

Ngay cả anh cũng chưa từng gặp mẹ của Mạnh Tinh.

Nhưng dù Mạnh Tinh có phải là con gái trong giá thú của Mạnh Vân Đình hay không thì cũng không ảnh hưởng gì đến việc cô chính là tiểu công chúa được cưng chiều nhất nhà họ Mạnh.

Mạnh Tinh được người trong nhà bảo vệ rất kỹ, nếu không phải người thân thiết thì thậm chí còn không biết Mạnh Vân Đình có một cô con gái.

"Nói đi cũng phải nói lại, chú út cậu đúng là nhân vật ghê gớm. Tư Văn, trước đây cậu từng hợp tác với ông ấy đúng không, thấy sao?"

Phó Tư Văn ngồi bên cạnh nãy giờ vẫn im lặng, nghe đến câu đó thì khẽ ngồi thẳng dậy, đôi mắt đen sâu thẳm khiến người ta không đoán được anh đang nghĩ gì lúc này.

Một lúc lâu sau, giọng nói lạnh lẽo mà trong trẻo của anh vang lên trong phòng: “Là một nhân vật lợi hại.”

Một người như vậy, nếu hợp tác thì sẽ là đối tác tốt nhất, nhưng nếu trở thành đối thủ cạnh tranh, thì tuyệt đối khó đối phó!

Nhưng mà...

Phó Tư Văn nhớ lại lần đối đầu căng thẳng khi hợp tác với Mạnh Vân Đình.

Sau buổi đàm phán dài đằng đẵng, họ có một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn.

Phó Tư Văn vô tình bắt gặp Mạnh Vân Đình đang gọi video với ai đó ở một góc khuất.

“Nghe nói bánh ngọt ở đây rất nổi tiếng, đến lúc đó bố sẽ nhờ người mua ít mang về, chắc chắn con sẽ thích.”

Giọng điệu của Mạnh Vân Đình lúc ấy dịu dàng đến lạ thường.

Nếu không phải vì vừa rồi Phó Tư Văn còn ngồi cùng bàn đàm phán với ông, thì anh thật sự không dám tin người trước mắt chính là Mạnh Vân Đình – người luôn nghiêm nghị, khó gần và chẳng bao giờ dễ nói chuyện trên bàn đàm phán.

Phó Tư Văn không có ý định xâm phạm đời tư của đối phương, nên rất nhanh đã rời khỏi đó. Nhưng anh vẫn không kìm được mà tò mò về người ở đầu dây bên kia khiến Mạnh Vân Đình có thể dịu dàng đến vậy.

Bây giờ nghĩ lại, người đã nói chuyện với Mạnh Vân Đình khi ấy, khiến ông ấy trở nên dịu dàng như thế, chắc hẳn là con gái của ông ấy rồi!

“Sau này hai anh em chúng tôi sẽ phải sống nương tựa vào nhau ở Cảnh Thành này, mong các vị chiếu cố nhiều hơn.” Miệng lưỡi của Mạnh Triết Lan thật không thể đùa được, mấy câu pha trò được nói ra một cách tự nhiên.

Hứa Vân Triển nghe vậy thì rất nể mặt, gật đầu nói: “Không thành vấn đề, sau này anh sẽ che chở cho hai đứa.”

Sau đó anh ta lại quay sang nói với Kỳ Dục: “Học sinh đang tụ tập ăn uống dưới lầu, Giáo sư Kỳ, cậu không xuống dưới góp vui một chút à?”

Kỳ Dục thản nhiên đáp: “Tôi không phải giáo viên chủ nhiệm, cũng không phải cố vấn của bọn họ, tôi xuống đó làm gì?”

“Cứ coi như là làm quen trước với bọn họ thôi mà.”

“Chờ lên lớp chẳng phải cũng sẽ gặp hết sao, tôi ở đây là được rồi, khỏi khiến tụi nhỏ thấy mất tự nhiên.”

Thấy Kỳ Dục không có ý định xuống, Hứa Vân Triển cũng không miễn cưỡng, “Thôi cũng được, vậy để mấy đứa em tự chơi với nhau, tụi mình chỉ cần lo trả tiền là được.”

Mạnh Triết Lan cười nói: “Cho tôi nhắc nhở một câu, khách sạn này là của cậu đấy.”

Hứa Vân Triển làm bộ tiếc nuối mà vẫy tay: “Đến làm công cụ trả tiền cũng không được nữa.”

Lần tụ họp này, bọn họ không chỉ đơn thuần là vì vui chơi.