Chương 6

Sau khi thoát khỏi WeChat, Mạnh Triết Lan suy nghĩ một lúc rồi cuối cùng quyết định tối nay anh cũng sẽ đến khách sạn Hy Mạn xem thử.

Dù sao thì để người ở ngay dưới mí mắt mình vẫn là yên tâm nhất.

Nhân viên nhà hàng buffet tầng hai của khách sạn Hy Mạn đã bắt đầu chuẩn bị nghiêm ngặt từ sáng, chỉ để tiếp đãi các bạn học của Nhị thiếu gia một cách chu đáo.

“Mạnh thiếu gia, ngài đến rồi, Nhị thiếu gia đang đợi ngài trong phòng riêng.” Vừa khi Mạnh Triết Lan ném chìa khóa xe cho nhân viên giữ xe, người quản lý khách sạn đã niềm nở bước đến chào đón.

Mạnh Triết Lan hỏi: “Bạn học của Vân Vọng đều đến đủ chưa?”

"Đến rồi, bây giờ bọn họ đang dùng bữa ở tầng hai ạ."

"Em gái tôi cũng ở trong đó, lát nữa anh lên tầng hai đợi, nhớ chăm sóc con bé cẩn thận cho tôi."

"Hả?" Danh tiếng của Mạnh Triết Lan vốn đã vang xa, nên vị quản lý nhất thời không đoán được "em gái" mà anh nói là em gái ruột hay em gái mưa.

Mạnh Triết Lan nhìn thấy biểu cảm của ông ta liền đoán được ông ta đang nghĩ gì, tức giận trừng mắt liếc nhìn ông ta một cái,"Là em gái ruột."

"Vậy, ngài có ảnh không ạ?"

"Cô gái nhỏ xinh đẹp nhất, có khí chất nhất ở bên trong chính là em gái tôi."

Quản lý: "......"

Thấy người tự luyến rồi, nhưng chưa từng thấy ai tự luyến đến mức này!

"Đã biết, Mạnh thiếu gia. Tôi lên ngay đây."

"À đúng rồi, nếu đám nhóc đó đòi rượu thì tuyệt đối đừng cho. Nếu Vân Vọng có hỏi thì cứ nói là tôi dặn."

"Rõ rồi, Mạnh thiếu gia."



Trong phòng bao, Phó Tư Văn, Kỳ Dục và Hứa Vân Triển đều đã có mặt.

Thấy anh bước vào, Hứa Vân Triển tiến lên đưa anh một ly rượu, cười đùa: "Tự nhiên lại chọn chỗ này làm nơi tụ tập, chẳng lẽ là muốn tiết kiệm tiền cho tôi? Tiểu thư nhà họ Lương nghe nói cậu sẽ qua đó, sáng sớm đã ngồi đợi ở quán bar rồi."

Mạnh Triết Lan hơi phân tâm, nghĩ một lúc về "tiểu thư nhà họ Lương" mà Hứa Vân Triển nhắc tới, xác định mình không có ấn tượng gì, rồi nói: "Mấy người bạn nhỏ nhà tôi tụ họp ăn uống ở đây, tôi phải ở đây trông chừng."

"Trùng hợp thật, Vân Vọng nhà tôi cũng đang liên hoan ở đây..." Hứa Vân Triển nói được nửa câu thì phản ứng lại, "Hai đứa nó thật sự là bạn học rồi à."

Mạnh Triết Lan gật đầu.

"Đúng là duyên phận mà. Nhưng nhà cậu không phải chỉ có mình cậu thôi sao, lấy đâu ra em gái?"

"Là con gái của chú út tôi."

"Chú út cậu? Mạnh Vân Đình!"

Cái tên Mạnh Vân Đình đúng là như sấm bên tai, không ai trong số bọn họ là không biết.

Bố của Mạnh Triết Lan, Mạnh Cảnh Đình – là người đắm chìm trong nghệ thuật, chẳng mấy bận tâm đến việc của tập đoàn Mạnh thị. Còn hiện tại, Mạnh Triết Lan cũng tập trung phát triển công ty riêng ở Nam Thành, vì vậy người thực sự nắm quyền Mạnh thị lúc này chính là Mạnh Vân Đình, gia chủ nhà họ Mạnh.

"Ừm."

Sắc mặt Hứa Vân Triển nghiêm lại, nhưng ánh mắt lại càng hiện rõ vẻ nghi hoặc: "Nhưng chú út cậu chẳng phải chỉ có một đứa con nuôi thôi sao?"

"Chú út tôi đúng là có một đứa con nuôi, nhưng còn có thêm một tiểu công chúa ruột đấy."

"Lấy đâu ra con gái? Tôi có nghe nói chú út cậu từng kết hôn đâu?"

Cũng không trách cậu ta hỏi ra vấn đề ngu xuẩn như vậy. Ai cũng biết đến giờ Mạnh Vân Đình vẫn chưa từng cưới vợ. Bây giờ tự nhiên nghe nói ông có con gái, ai mà không bất ngờ cho được?

Mạnh Triết Lan nói: "Ai bảo phải cưới rồi mới được có con?"