Chương 50

Kỳ Dục hơi khựng lại, sau đó ánh mắt nhàn nhạt dâng lên ý cười: “Không phải tôi là anh em tốt của cậu sao, hơn nữa tôi cũng đâu biết trước sau ra sao, lỡ đâu giúp đỡ không đúng lúc thì lại hỏng chuyện.”

Trong lúc hai người trò chuyện, Mạnh Triết Lan cũng đã hỏi xong Mạnh Tinh.

“Tinh Tinh nói, mấy bạn làm xong bài ở thư viện rồi mới qua nhà bạn ăn cơm.”

Mạnh Triết Lan biết nhà Lê Vũ Thời cách đại học Cảnh Thành không xa, cũng không còn lo lắng.

“Thì ra là vậy.” Hứa Vân Vọng thở phào nhẹ nhõm, giọng nói đầy sự quan tâm.

Lôi Minh nhìn ra chút manh mối: “Tiểu Vọng à, có vẻ em quan tâm đến em gái Triết Lan lắm đấy. Vân Triển với Triết Lan có định suy nghĩ chuyện thêm quan hệ thân thích không?”

Kỳ Dục vừa nghe câu đó, phản ứng đầu tiên là liếc nhìn Phó Tư Văn, quả nhiên sắc mặt anh lại trầm xuống.

Mạnh Triết Lan liếc nhìn Hứa Vân Vọng: “Chuyện này tôi không làm chủ được, Tinh Tinh thích ai mới là quan trọng nhất.”

Thiếu niên da mặt mỏng, bị người ta bất ngờ nói trúng tâm sự, gương mặt của Hứa Vân Vọng lập tức đỏ bừng lên, nhìn mấy người anh mà ấp úng không nói nên lời.

Nhìn đứa em trai mặt đỏ tay hồng, Hứa Vân Triển khẽ lắc đầu trong lòng. Tính cách đơn thuần, dễ đỏ mặt như thế này, dù Mạnh Tinh có thích, e rằng Mạnh Vân Đình cũng sẽ không vừa mắt. Còn không biết sau này sẽ chịu bao nhiêu thiệt thòi dưới tay Mạnh Vân Đình nữa.

Anh ta thầm tính toán trong lòng, hay là tìm lúc nào đó khuyên em nó từ bỏ cho rồi.

Nhưng dù sao cũng là em trai của mình, vẫn phải bảo vệ nó trước đã.

Hứa Vân Triển cười như không cười nhìn Lôi Minh, nói: "Tiểu Vọng mới bao nhiêu tuổi chứ, cậu vẫn nên lo cho bản thân mình trước đi, bị người ta gọi là chú rồi mà còn chưa có nổi một cô bạn gái."

Hứa Vân Triển mới đính hôn với vị hôn thê hồi năm ngoái, nên lời này từ miệng anh ta nói ra hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Lôi Minh bị anh ta nói đến nghẹn họng, quay sang nhìn mấy người còn lại rồi nói: "Cậu nói thế là tấn công không phân biệt rồi, ngoài cậu ra thì mấy người còn lại chẳng phải cũng như tôi sao?"

Mạnh Triết Lan không vui, bực bội tặc lưỡi một tiếng: “Đừng có lôi tôi vào, tôi có bạn gái rồi.”

Lôi Minh lẩm bẩm: “Đó không phải là bạn gái cũ à?”

Chuyện tình cảm cụ thể của Mạnh Triết Lan thì mấy người họ cũng không rõ lắm, chỉ biết sau khi hai người chia tay, bạn gái cũ của anh ta ra nước ngoài, còn anh ta thì một mình lặn lội tới Cảnh Thành gầy dựng sự nghiệp.

Nếu không phải vì bình thường anh ta buông thả hưởng lạc, chơi bời trác táng, thì Lôi Minh suýt nữa đã tin anh ta là kiểu người si tình rồi.

Đúng là nói trúng ngay chỗ đau người khác!

Mạnh Triết Lan nghiêng đầu không nói gì, cũng không buồn bắt chuyện lại.

Phó Tư Văn trực tiếp đứng dậy: “Công ty còn có việc, tôi đi trước đây.”

Kỳ Dục cầm lấy cuốn sổ tay bên cạnh, đứng dậy theo: “Đúng lúc tiện đường, phiền Phó tổng cho tôi quá giang một đoạn.”

Cái gì gọi là một câu đắc tội cả đám người, Lôi Minh thể hiện rất sinh động.

Ra tới bãi đỗ xe, điện thoại của Phó Tư Văn reo lên, anh liếc nhìn rồi tiện tay ném chìa khoá xe cho Kỳ Dục: “Cậu lái đi.”

Kỳ Dục vừa định hỏi lý do, thì trong bãi xe rộng lớn vang lên một giọng nói dịu dàng bất thường: “Tinh Tinh, có chuyện gì sao?”

Được rồi, tài xế Kỳ đành chấp nhận số phận.

Mạnh Tinh cố ý tránh Chung Miên để gọi điện cho Phó Tư Văn.