Kỳ Dục thầm nghĩ, sức lực theo đuổi người thế này, đúng là đám thanh niên trẻ tuổi không sánh được.
“Tinh Tinh nói là đã hẹn với bạn cùng phòng rồi.”
Xem ra Mạnh Tinh đã trả lời Mạnh Triết Lan, Phó Tư Văn bình thản thu điện thoại lại, thần sắc không chút dao động.
Mạnh Triết Lan vỗ vỗ vai Lôi Minh, “Xem ra lần sau bọn mình phải đặt lịch trước mới được.”
“Nếu em gái nhỏ đã có hẹn rồi thì thôi, hẹn dịp khác vậy.” Lôi Minh giãn cơ tại chỗ, quay sang Mạnh Triết Lan nháy mắt, “Triết Lan, tụi mình qua đó chạy vài vòng?”
“Đi.”
……
Vì Mạnh Tinh không đến, bữa tối cũng không cần cầu kỳ, mọi người đi thẳng tới chỗ quen thuộc thường ăn.
“Anh Triết Lan, Tinh Tinh đến nhà bạn cùng phòng ăn à?” Hứa Vân Vọng nhớ mang máng Lê Vũ Thời cũng là người bản địa ở Cảnh Thành, giống cậu.
Mạnh Triết Lan nghe vậy thì bối rối: “Không phải, con bé bảo là giáo sư Kỳ giao bài tập khó quá, nên đã hẹn với bạn cùng phòng đến thư viện tra tài liệu.”
Phó giáo sư Kỳ đột nhiên bị cue: “……”
Hứa Vân Vọng lẩm bẩm: “Bài tập của anh Kỳ Dục giao khó lắm à? Em thấy đâu có gì đâu.”
Cậu đã làm xong từ lâu rồi, còn thấy khá dễ, Mạnh Tinh sao lại không làm được chứ?!
“Em khoan nói bài tập khó hay không, em làm sao biết được Tinh Tinh đang ở nhà người khác?”
Giọng Mạnh Triết Lan mang chút gấp gáp, từ trước đến nay Mạnh Tinh rất nghe lời, sao bỗng dưng lại nói dối anh ta?
“Mạnh Tinh vừa đăng story, hình trong đó nhìn một cái là biết không phải chụp ở ngoài.”
Mạnh Triết Lan nghe xong liền vội mở WeChat, cuống quýt kéo xem mục story.
Quả thật, Mạnh Tinh vừa đăng story, còn là hẳn một bài chín tấm ảnh. Tấm cuối có xuất hiện phần khăn trải bàn hồng hồng caro, nhìn là biết chụp ở trong nhà.
Kỳ Dục nhìn Mạnh Triết Lan đang sốt ruột, lại liếc sang Phó Tư Văn đang bình thản ngồi đó, không khỏi lên tiếng: “Sao cậu chẳng lo gì vậy?”
Hứa Vân Vọng thì mắt như sắp dính lên điện thoại của Mạnh Triết Lan, vậy mà Phó Tư Văn vẫn thong thả, không mấy quan tâm.
“Chuyện đó tôi biết rồi.”
Giọng Phó Tư Văn tuy bình thản, nhưng Kỳ Dục lại nghe ra chút đắc ý không che giấu được.
Cũng phải thôi, chuyện ngay cả anh trai ruột cũng không biết, vậy mà anh lại nắm rõ mồn một, đủ để Phó Tư Văn đắc ý một hồi rồi.
Tiến độ của Phó Tư Văn còn nhanh hơn Kỳ Dục tưởng!
“Cậu nhắc tôi mới nhớ.” Trong lúc Kỳ Dục vẫn còn ngờ vực, anh cũng mở WeChat ra.
【Phó Tư Văn: Anh trai em đã xem story rồi, nhưng cậu ta tưởng em đến nhà bạn cùng phòng, đừng lo.】
May mà Mạnh Tinh và Chung Miên đều không lọt vào khung hình, cho dù Mạnh Triết Lan có phát hiện Mạnh Tinh nói dối, thì cũng không phải chuyện gì to tát.
【Mạnh Tinh: A, em quên không chặn anh em rồi! [mèo hoảng loạn.jpg]】
【Phó Tư Văn: Không chặn là đúng rồi, chuyện này là do Vân Vọng kể với anh em đó, nếu em cố tình chặn, ngược lại sẽ khiến anh em nghi ngờ.】
【Mạnh Tinh: Lớp trưởng cũng có ở đó sao?】
【Phó Tư Văn: Nó hay ở đó lắm.】
Mạnh Tinh nhìn dòng tin nhắn Phó Tư Văn vừa gửi, có vẻ đang suy nghĩ điều gì: 【Xem ra lần sau em phải chặn cả lớp trưởng.】
Phó Tư Văn hơi cong môi, mục đích của anh đã đạt được.
【Mạnh Tinh: Anh em thật sự hỏi em rồi, anh Tư Văn, em nói chuyện sau nhé.】
Chứng kiến toàn bộ quá trình, Kỳ Dục không nhịn được cảm thán: “Cậu đúng là anh em tốt của Triết Lan.”
Không chỉ biết mà còn không báo, lại còn báo tin ngược cho cô em gái.
“Dự án ở thành Đông tôi đã để cậu ta nắm phần lớn rồi.” Phó Tư Văn liếc sang nhìn anh ta, “Bài tập cậu giao, Tinh Tinh thật sự không làm được à?”