Chờ một lúc vẫn không thấy Phó Tư Văn lên tiếng, Mạnh Triết Lan và Lôi Minh quay đầu nhìn anh, lại thấy anh đang thất thần.
Không biết Mạnh Tinh có thích đua xe không. Nếu anh chở cô chạy vài vòng, sau khi xuống xe, Mạnh Tinh sẽ nép vào lòng anh thì thầm nói sợ, hay sẽ ôm lấy anh rồi la to chạy nữa đi?
Nhưng dù là tình huống nào, anh cũng rất mong chờ.
Lôi Minh thề, lúc nãy anh ta chỉ nói đùa thôi, nhưng nhìn bộ dạng của Phó Tư Văn bây giờ, lại khiến anh ta thật sự bắt đầu nghi ngờ.
Anh ta nhỏ giọng thì thầm với Mạnh Triết Lan: “Chuyện gì đây? Tôi mới ra nước ngoài có chút thời gian, Tư Văn đã yêu đương rồi à?”
Mạnh Triết Lan tỏ vẻ bất lực mà nhìn anh ta: “Cậu nhìn tôi giống người biết chuyện lắm sao?”
Có lẽ ánh mắt hai người họ nhìn anh quá rõ ràng, cuối cùng Phó Tư Văn cũng chịu phản ứng lại: “Làm gì vậy?”
“Chúng tôi đang đoán xem cậu đang nghĩ gì.”
“Chuyện công ty.”
Giọng điệu lạnh lùng hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt thất thần lúc nãy.
Mạnh Triết Lan & Lôi Minh: …
Cậu nghĩ bọn tôi ngốc chắc?
Nhưng bọn họ cũng hiểu rõ, những chuyện Phó Tư Văn không muốn nói, dù có nói nát cả miệng, anh cũng sẽ không tiết lộ nửa lời.
Đành phải tạm thời nhịn xuống. Dù sao nếu thật sự có chuyện gì, chắc chắn anh sẽ dắt người yêu đến để anh em cùng gặp mặt.
Tiếng động cơ xe đua từ xa vang lại gần, là anh em nhà họ Hứa đã quay lại.
Hứa Vân Vọng mở cửa bước xuống, thấy mấy anh trai đều đang nhìn mình, liền hăng hái vẫy tay chào bọn họ.
Tim cậu vẫn còn đập thình thịch, cảm giác này thật sự quá kí©h thí©ɧ, quá giải tỏa áp lực!
Ánh nắng đổ bóng lên mặt Hứa Vân Vọng, vẽ nên nét mặt trẻ trung rắn rỏi, mang theo vẻ non nớt và sức sống đặc trưng của tuổi mười tám.
Ánh mắt của Lôi Minh dừng lại trên người Hứa Vân Vọng: “Chậc, con trai mười tám tuổi đúng là khác biệt thật, chỉ cần đứng đó thôi cũng đã tỏa ra mùi vị của tuổi trẻ và sức sống rồi.”
“Mà cậu cũng đâu kém gì,” Mạnh Triết Lan thật lòng bày tỏ sự khâm phục với Lôi Minh, “Tối qua quậy tới khuya như vậy, hôm nay lại còn có sức dậy sớm đua xe. Đám thanh niên cũng không bằng cậu!”
Nghe Mạnh Triết Lan nói vậy, Lôi Minh chợt nhớ ra một chuyện: “Mấy người có biết không, lúc tôi quá cảnh ở Phần Lan, gặp một cô bé mười tám tuổi, vừa mở miệng ra đã gọi tôi là chú. Thật buồn cười, tôi còn chưa tới ba mươi tuổi, vậy mà lại bị gọi là chú!”
“Chuyện đó chẳng liên quan cậu bao nhiêu tuổi, mà là do cách biệt tuổi tác giữa hai người thôi.” Mạnh Triết Lan – người từng trải – nén cười giải thích, “Cậu lớn hơn con bé mười mấy tuổi, nó gọi cậu một tiếng chú cũng chẳng quá đáng gì.”
Lôi Minh như bị thuyết phục bởi lý lẽ ấy, sắc mặt dịu lại không ít. Ngược lại, gương mặt của Phó Tư Văn bên cạnh thì rõ ràng sa sầm hẳn xuống.
Không biết từ lúc nào, Kỳ Dục đã đi tới, vừa vặn nghe thấy cuộc trò chuyện về "vấn đề chú cháu", nhìn thấy khoé miệng Phó Tư Văn khẽ mím lại, sắc mặt không vui, liền biết ngay anh đang liên tưởng đến chính mình và Mạnh Tinh.
Kỳ Dục khẽ ho một tiếng, nhắc nhở Phó Tư Văn phải kiềm chế cảm xúc. Nhưng được chứng kiến một mặt trẻ con thế này của anh, Kỳ Dục lại cảm thấy khá thú vị.
“Nhưng cậu yên tâm đi, nếu như Tinh Tinh nhà chúng tôi gặp cậu, chắc chắn sẽ gọi cậu là anh trai.” Mạnh Triết Lan an ủi nói.
“Nói mới nhớ, em gái cậu tôi còn chưa từng gặp qua. Hôm nay sao không đưa con bé đến luôn? Không phải con bé học cùng lớp với Tiểu Vọng sao? Lẽ ra phải rảnh chứ.”