Chỉ là anh ta càng phá cách hơn, ở Cảnh Thành gần như tất cả các quán bar, hội sở có tiếng đều có phần đầu tư của anh ta, quán Lan Đình mà họ đến lần trước cũng là do Lôi Minh mở.
Quán bar “MING” mà Mạnh Triết Lan nhắc tới lần này cũng là của Lôi Minh.
Lôi Minh mới từ nước ngoài về sáng nay, còn chưa kịp nghỉ ngơi vì lệch múi giờ đã vội vàng mời bạn bè tới quán bar của mình tụ tập.
Mạnh Triết Lan đương nhiên nhiệt tình hưởng ứng.
Chỉ cần nghe tiếng trong điện thoại cũng có thể hình dung được quy mô bên kia không hề nhỏ, rượu ngon và mỹ nhân chắc chắn không thiếu.
Vốn dĩ đây là chuyện rất bình thường, quán bar của Lôi Minh, tuy Phó Tư Văn không thường xuyên đến như Mạnh Triết Lan, nhưng cũng không phải chưa từng đi.
Mà xưa nay Phó Tư Văn cũng không can thiệp vào cách sống của người khác, Mạnh Triết Lan thích ăn chơi trác táng là chuyện của cậu ta.
Nhưng nghĩ đến vẻ mặt buồn bã của Mạnh Tinh khi nhắc tới chuyện của Mạnh Triết Lan và Chung Miên, trong lòng Phó Tư Văn bỗng sinh ra một cơn tức giận mơ hồ.
Mạnh Triết Lan rốt cuộc có từng nghĩ tới rằng cách sống của cậu ta đã gây ra bao nhiêu bối rối cho Mạnh Tinh hay không!
Một cô bé chưa thành niên, còn chưa từng yêu đương, mà đã bắt đầu nghi ngờ sự thủy chung của đàn ông, đủ thấy việc chia tay giữa Mạnh Triết Lan và Chung Miên đã để lại cho Mạnh Tinh bóng ma lớn như thế nào.
Không trách Chung Miên lại trở thành bạn gái cũ của cậu ta.
Phó Tư Văn từ chối lời mời của Mạnh Triết Lan: “Giúp tôi nói với Lôi Minh một tiếng, tôi vừa xuống máy bay, hôm nay không tiện, để hôm khác có dịp lại tụ họp.”
Lúc này Mạnh Triết Lan mới như sực nhớ ra, “À đúng rồi, quên mất cậu mới từ nước ngoài về, xin lỗi nha, vậy cậu nghỉ ngơi sớm đi.”
Thấy đối phương định cúp máy, Phó Tư Văn gọi lại một tiếng, “Triết Lan.”
“Sao vậy?”
“Về sớm nghỉ ngơi đi, đừng thức khuya.”
Anh đã đồng ý với Mạnh Tinh, nên tất nhiên phải giấu kín chuyện Chung Miên đã về nước, dù gì cũng tuyệt đối không thể để chuyện này lộ ra từ phía anh, nếu không thì không biết phải giải thích thế nào với Tinh Tinh.
Nhưng Mạnh Triết Lan là bạn anh, nếu có thể giúp được, anh tất nhiên sẽ ra tay.
MING là một quán bar nổi tiếng ở Cảnh Thành, ai biết được khi nào Chung Miên sẽ bước vào đó, dù gì cô ấy cũng đã trưởng thành từ lâu rồi.
Anh nghĩ, chắc Mạnh Triết Lan cũng không muốn để bạn gái cũ tận mắt nhìn thấy dáng vẻ phóng túng của mình trong quán bar đâu.
Mạnh Triết Lan bật cười: “Hiếm khi nghe được lời này từ miệng cậu đấy, sao, giờ cậu cũng quan tâm đến thói quen sinh hoạt của tôi rồi à?”
“Còn ai nữa à?”
“Là Tinh Tinh nhà tôi đó, dạo gần đây đột nhiên bảo tôi phải ngủ sớm dậy sớm, đừng thức khuya, đừng ra ngoài chơi.”
Giọng anh ta đầy ý cười, còn pha thêm chút đắc ý: “Con bé còn nhỏ mà đã biết lo cho anh trai rồi.”
Phó Tư Văn đương nhiên hiểu rõ dụng ý của Mạnh Tinh khi nói những lời đó với Mạnh Triết Lan, vì tình cảm của anh trai mình, Mạnh Tinh cũng coi như là rầu thúi ruột. Tiếc rằng người anh trai này không có tầm nhìn của thượng đế, không nghe ra được hàm ý sau lời nói.
Nghĩ đến Mạnh Tinh, giọng Phó Tư Văn không khỏi trở nên dịu dàng: “Nếu là do Tinh Tinh nói, thì cậu đương nhiên phải nghe.”
Giọng nói của Phó Tư Văn thiên về trầm lạnh, bình thường khó nhận ra cảm xúc của anh khi nói chuyện, nhưng khi nhắc đến hai chữ “Tinh Tinh”, như mặt hồ yên ả nổi lên từng đợt gợn sóng, cũng như mưa xuân tháng ba rơi rải rác, mềm mại và dịu dàng.
Nếu không phải vì môi trường xung quanh quá ồn ào, thì lúc này Mạnh Triết Lan nhất định đã nhận ra sự khác thường trong giọng nói của anh.