Chương 44

Nói cho đúng, mối quan hệ của Phó Tư Văn và anh trai cô vẫn thân thiết hơn một chút, nên trong lòng Mạnh Tinh cũng không yên tâm.

Cho nên bây giờ, cô nhất định phải nhận được lời cam đoan từ Phó Tư Văn.

“Anh nói rồi, anh là bạn của Tinh Tinh.” Giọng Phó Tư Văn nhẹ nhàng, mang theo ý cưng chiều, “Tất nhiên là sẽ nghe lời Tinh Tinh rồi.”

【Mạnh Tinh: Anh Tư Văn, em về đến ký túc xá rồi.】

Phó Tư Văn gần như trả lời ngay lập tức: 【Ừm, nghỉ sớm một chút nhé, chúc em ngủ ngon.】

Nhìn hai chữ “ngủ ngon” quy củ mà Mạnh Tinh gửi đến, Phó Tư Văn có hơi mất hứng, vì Mạnh Tinh không gửi cho anh mấy sticker đáng yêu như mọi khi.

Lúc trước khi Mạnh Triết Lan giới thiệu tài khoản WeChat của Mạnh Tinh cho anh, tuy anh không nhìn rõ cụ thể hai anh em họ trò chuyện gì, nhưng chỉ cần nhìn lướt qua cũng thấy đầy những sticker đáng yêu mà Mạnh Tinh gửi cho Mạnh Triết Lan.

Xem ra là vẫn chưa thân thiết với anh.

Ảnh đại diện WeChat của Mạnh Tinh chắc là do cô tự vẽ, phong cách bầu trời đầy sao ấy rất giống với ảnh đại diện của Mạnh Vân Đình.

Còn ảnh đại diện của chính anh cũng là một bầu trời sao là bức ảnh anh chụp tại Công viên Rừng Quốc gia Galloway ở Scotland, nơi có bầu trời sao đẹp và rực rỡ nhất thế giới.

Mỗi khi đêm xuống, bầu trời đầy ắp những vì sao, tĩnh lặng và huyền ảo như trong mộng.

Anh nghĩ, Mạnh Tinh nhất định sẽ thích nơi đó, chỉ là không biết cô bé có sẵn lòng cho anh một cơ hội, để anh có vinh hạnh được cùng cô đi một chuyến hay không.

Hoặc ít nhất là để anh có lý do đổi một ảnh đại diện mới.

Sau khi trả lời tin nhắn, Phó Tư Văn dựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, đồng thời ôn lại trong đầu toàn bộ cuộc trò chuyện với Mạnh Tinh hôm nay.

Hôm nay anh thật sự đã đi một nước cờ mạo hiểm.

Anh đè nén khát vọng trong lòng, tạm thời lấy thân phận anh trai ở bên cạnh Mạnh Tinh.

Cách làm này có điểm lợi mà cũng có điểm hại.

Mạnh Tinh có thể sẽ không còn bài xích việc anh tiếp cận cô nữa, nhưng đồng thời cũng sẽ mặc định anh chỉ là một người anh trai, hoàn toàn loại anh ra khỏi hàng ngũ những người có khả năng được cô yêu thích.

Nhưng trong tình huống lúc đó, Phó Tư Văn không còn lựa chọn nào khác, bởi chỉ có tiếp cận Mạnh Tinh, anh mới có cơ hội giành được cô.

Tính cách Mạnh Tinh vốn chậm nhiệt, anh cần phải từ từ mà đến.

Chậm rãi, từng chút một thẩm thấu vào cuộc sống của Mạnh Tinh, vừa không khiến cô phản cảm, vừa luôn có thể ở bên cạnh bảo vệ cô, để cô dựa dẫm vào anh, rồi đợi đến thời cơ thích hợp, bày tỏ tâm ý của mình.

Một hồi chuông điện thoại kéo dài bất ngờ cắt ngang dòng suy nghĩ của Phó Tư Văn.

Anh cầm điện thoại lên xem, người gọi chính là Mạnh Triết Lan, người mà anh và Mạnh Tinh vừa nhắc tới không lâu trước đó.

Gọi điện muộn như vậy, chắc là có chuyện gì?

“Alô.”

Vừa cất tiếng, Phó Tư Văn đã khẽ nhíu mày.

So với giọng nói của Mạnh Triết Lan, thứ truyền đến nhanh hơn là âm thanh ồn ào náo nhiệt ở đầu dây bên kia, tiếng nhạc cuồng loạn muốn xé toang màng nhĩ như muốn chui ra khỏi điện thoại.

Khiến người ta không khỏi thấy khó chịu và phiền lòng.

Phó Tư Văn nghe thấy Mạnh Triết Lan đang hô mọi người im lặng trong điện thoại, sau một hồi mới đỡ ồn hơn một chút.

“Tư Văn, cậu đang bận à?”

“Không có.”

Giọng Mạnh Triết Lan như vui lên mấy phần, “Vậy thì tốt, Lôi Minh về rồi, cậu tới ‘MING’ đi, lâu rồi bọn mình chưa tụ họp.”

Lôi Minh giống như Kỳ Dục, sau khi tốt nghiệp cũng không chọn kế thừa gia nghiệp mà tự ra ngoài khởi nghiệp.