Chương 42

Giọng cô dịu dàng, mềm mại đặc trưng vùng Nam Thành, nghe còn có chút tủi thân hơn cả Phó Tư Văn.

Quả nhiên đúng như anh nghĩ, cô mềm lòng rồi, Phó Tư Văn thầm nghĩ.

“Tinh Tinh, em là em gái của Triết Lan, mà Triết Lan là bạn thân của anh, cho nên trong mắt anh, em cũng là em gái của anh. Anh đối xử tốt với em là điều hiển nhiên, em đừng bài xích như thế.”

Phó Tư Văn muốn có được tình yêu của Mạnh Tinh, chứ không phải sự phòng bị hay xa cách từ cô.

Nếu việc tỏ ra yếu đuối và nói dối có thể giúp anh đạt được mục đích, anh không ngại dùng thêm vài lần nữa.

Giờ phút này, trong lòng Phó Tư Văn đã rất rõ ràng, nếu anh nói ra sự thật trong lòng mình lúc này, cô gái nhỏ này chắc chắn sẽ bỏ chạy thật xa. Huống hồ phía sau cô còn có Mạnh Vân Đình, e rằng anh sẽ không còn cơ hội nào để được ôm cô vào lòng.

Vậy thì cứ tiếp cận cô với thân phận anh trai trước, để cô dần quen với sự tồn tại của anh, rồi từ từ chinh phục cô.

Đối với Mạnh Tinh, Phó Tư Văn có một sự kiên nhẫn lạ kỳ.

Dù phải chờ bao lâu, anh cũng chờ được!

Thấy vẻ mặt của Mạnh Tinh dịu xuống, Phó Tư Văn tiếp tục nói, “Đương nhiên, vì anh chưa từng tiếp xúc với con gái trước đây, nên cũng không có kinh nghiệm gì. Nếu anh có làm gì khiến em không vui, em có thể nói thẳng với anh.”

Cuối cùng, anh bổ sung thêm một câu, “Anh nhất định sẽ thay đổi.”

Mạnh Tinh liên tục xua tay, “Không không không, anh Tư Văn thật sự rất tốt, không có vấn đề gì cả.”

Cô cắn môi, không có mặt mũi nói thật với Phó Tư Văn rằng vấn đề là ở cô.

Cô cho rằng Phó Tư Văn thích cô.

Một cô gái chưa đến mười tám tuổi, trước đó chưa từng yêu ai, đột nhiên có một người khác giới luôn thể hiện sự nhiệt tình và quan tâm quá mức, thì việc cô vô thức muốn tránh xa anh cũng là điều dễ hiểu.

Giờ nghĩ lại, có khi là cô hiểu lầm thật.

Bạn bè của anh trai ở Cảnh Thành có rất nhiều, có lẽ ai gặp cô cũng sẽ chăm sóc cô giống như Phó Tư Văn thôi.

Sở dĩ cô thấy Phó Tư Văn khác biệt, có lẽ là vì gặp nhau nhiều hơn một chút.

Hơn nữa, lần đầu tiên bọn họ gặp nhau lại còn xấu hổ như vậy.

Mạnh Tinh nghĩ đến cảnh mình mặc váy ngủ, ăn mặc lôi thôi trong lần đầu gặp anh, chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó mà chui vào.

Nghĩ thông suốt rồi, ánh mắt cô nhìn Phó Tư Văn thậm chí còn mang theo vài phần áy náy.

Vì đã tự mình đa tình.

Vì đã cố tình giữ khoảng cách.

Phó Tư Văn thoáng sửng sốt.

Dễ bị lừa như vậy, quả thật cần có người luôn bên cạnh bảo vệ.

“Em…”

“Tinh Tinh…”

Cả hai cùng lúc cất tiếng, rồi đồng thời dừng lại.

Phó Tư Văn cười cười, “Em nói trước đi.”

Mạnh Tinh đang thấy áy náy với anh, bèn lắc đầu, “Anh nói trước đi.”

“Anh quên mất định nói gì rồi, hay là Tinh Tinh nói trước đi.”

Mạnh Tinh ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt mang theo chút cầu xin, “Anh Tư Văn, chuyện hôm nay anh có thể đừng nói với anh cả em được không?”

Giống như việc cô không dám nhắc đến tên Mạnh Triết Lan trước mặt Chung Miên, tin tức Chung Miên trở về nước, nếu chưa được cô ấy cho phép, cô cũng sẽ không nói với Mạnh Triết Lan. Nhiều nhất… nhiều nhất là chỉ nhắc khéo cho anh ấy một chút.

Phó Tư Văn ngẫm nghĩ một lúc, “Chung Miên là bạn gái của Triết Lan, hay phải gọi là bạn gái cũ?”

Tuy anh hỏi Mạnh Tinh, nhưng giọng nói lại chắc chắn, rõ ràng trong lòng anh đã có câu trả lời rồi.