Chung Miên cảm thấy mình nên nhắc nhở Mạnh Triết Lan một tiếng, đừng để đến lúc em gái bị người ta bắt cóc mà còn ngây thơ chẳng hay biết gì.
Kết quả vừa mở điện thoại ra, cô mới nhớ ra là từ ba năm trước đã chặn và xóa hết mọi thông tin liên lạc của anh ta rồi.
Giờ đây, giữa bọn họ chẳng khác gì người xa lạ.
Mạnh Tinh cảm nhận được lòng bàn tay mình có cảm giác tê tê, thế là bước chân đang vội vã bỗng chậm lại.
Phó Tư Văn khẽ gãi lòng bàn tay Mạnh Tinh, giọng nói mang theo nụ cười nhè nhẹ: “Đi quá rồi, Tinh Tinh.”
Thật ra Mạnh Tinh chẳng nghe rõ Phó Tư Văn nói gì, ánh mắt cô dừng lại trên lòng bàn tay, nơi vừa khiến cô cảm thấy khác thường.
Trong đầu cô lập tức phát cảnh báo!
Tôi là ai?
Tôi đang ở đâu?
Tại sao tôi lại đang nắm tay Phó Tư Văn?!
Toàn thân Mạnh Tinh như bốc cháy, nhưng cô vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
Cảm giác lúc này hoàn toàn khác với lần nắm tay ở sân bay.
Khi đó cô vội vàng đi tìm Chung Miên, nắm tay Phó Tư Văn hoàn toàn là phản xạ vô thức, mà trước khi kịp nhận ra thì cô đã buông tay Phó Tư Văn rồi.
Miễn cưỡng có thể tính là một lần nắm tay không hiệu lực.
Không giống bây giờ.
Sự hiện diện của Phó Tư Văn quá mạnh mẽ, không thể nào làm ngơ được.
Đó là một bàn tay lớn, khớp xương rõ ràng, các ngón tay thon dài, trắng trẻo và cân đối.
Khi nắm trong tay, nó mang lại một cảm giác ấm áp và… đầy mập mờ.
Mạnh Tinh không kìm được mà rùng mình một cái.
Cô im lặng quá lâu, lại mãi chẳng phản ứng gì, thế là Phó Tư Văn lại nhẹ nhàng gãi lòng bàn tay cô lần nữa. Lần này thì Mạnh Tinh như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức giật tay mình ra.
Động tác mạnh đến mức khiến nụ cười trên mặt Phó Tư Văn hơi khựng lại.
“Sao thế?”
“Anh… anh gãi em, em… em không quen.” Mạnh Tinh không muốn nói dối anh, thật sự cô cảm thấy có lỗi với Phó Tư Văn, vì chính cô là người tự tiện kéo tay anh trước.
Nghĩ đến đây, cô cúi đầu, nhỏ giọng xin lỗi: “Xin lỗi anh, anh Tư Văn, em không cố ý đâu.”
Phó Tư Văn vốn là một người luôn ở vị trí cao, từ trước đến nay chưa từng bị ai mạo phạm như vậy. Anh nghĩ mình sẽ tức giận, nhưng khi thấy vẻ mặt hoảng loạn, luống cuống của Mạnh Tinh, phản ứng đầu tiên của anh lại là muốn an ủi cô.
Anh bao dung Mạnh Tinh còn nhiều hơn cả những gì anh tưởng tượng.
Thật là... tiêu đời rồi!
Giọng Phó Tư Văn vẫn ôn hòa như cũ, thậm chí còn nhận hết lỗi về phía mình: “Tự nhiên lại xin lỗi làm gì, chuyện này là anh không đúng. Tinh Tinh, xin lỗi em, anh không biết em không thích bị người khác gãi vào lòng bàn tay.”
Anh càng như vậy, Mạnh Tinh lại càng thấy áy náy: “Không phải, em…”
Phó Tư Văn ngắt lời cô: “Chuyện này coi như qua rồi nhé, chúng ta đừng nhắc lại nữa, được không?”
“Được ạ.” Mạnh Tinh ngẩng đầu nhìn anh, mơ màng gật đầu.
Dưới ánh đèn lờ mờ, có lẽ đây là lần đầu tiên Mạnh Tinh nghiêm túc quan sát anh như vậy. Ánh mắt cô lướt từ đôi mắt sâu thẳm của anh đến sống mũi cao thẳng, cuối cùng dừng lại ở đôi môi mỏng nhạt đỏ của Phó Tư Văn.
Cô bạn thân từng trêu cô: “Đàn ông môi mỏng đều bạc tình.”
Dặn cô khi lên đại học ở Cảnh Thành nhất định phải cẩn thận với những người như vậy.
Mạnh Tinh từng cười khẩy với lời đó, vì bố cô cũng có môi khá mỏng, thế mà bao năm qua vẫn một lòng một dạ với mẹ cô.
Phó Tư Văn cũng có đôi môi mỏng như vậy, không biết là anh cũng bạc tình hay là…
Khoan đã, Phó Tư Văn bạc tình hay không thì liên quan gì đến cô?
Cô đang nghĩ cái gì vậy chứ?