- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Ôm Hôn Ngôi Sao
- Chương 39
Ôm Hôn Ngôi Sao
Chương 39
Lúc trước không tiện hỏi, giờ thì có thể “tra hỏi” Mạnh Tinh cho rõ ràng.
“Anh ấy là bạn của anh trai em.”
“Tất nhiên chị biết là bạn của Mạnh Triết Lan rồi, chị đang hỏi giữa em và anh ta có chuyện gì?”
“Giữa em và anh ấy? Có chuyện gì đâu?” Mạnh Tinh giả vờ ngây ngô.
Chung Miên đành phải nói thẳng: “Em không thấy anh ta quá mức ân cần với em à?”
“Chị Miên Miên nghĩ gì vậy! Anh Tư Văn là bạn thân của anh trai em, anh ấy chỉ giúp em vì nể mặt anh trai thôi.”
Nghe Mạnh Tinh nói vậy, tuy trong lòng Chung Miên vẫn còn chút nghi ngờ, nhưng cũng không tiếp tục hỏi nữa.
Còn Mạnh Tinh thì khẽ cắn môi trong góc mà Chung Miên không nhìn thấy.
Hai người lại trò chuyện thêm một lát, Chung Miên cúi đầu nhìn điện thoại: “Không còn sớm nữa, để chị gọi xe đưa em về.”
Ban đầu Mạnh Tinh định tự xuống lầu, nhưng không thắng nổi sự kiên quyết của Chung Miên muốn tiễn cô.
Chung Miên nhất định phải tận mắt nhìn thấy Mạnh Tinh lên xe, còn phải giữ liên lạc suốt chặng đường, chỉ khi biết cô đã an toàn về đến ký túc xá mới chịu yên tâm.
Nhưng điều khiến cô ấy không ngờ là, tên chướng mắt nào đó lại chưa chịu rời đi.
“Anh Tư Văn, sao anh còn chưa về?” Mạnh Tinh buông tay Chung Miên, nhanh chân chạy đến trước mặt Phó Tư Văn.
Phó Tư Văn ngồi trong sảnh khách sạn, rõ ràng vừa đi công tác về nhưng chẳng hề lộ vẻ mệt mỏi hay nhếch nhác. Trên đầu gối đặt một chiếc laptop, ngón tay thon dài trắng trẻo đang gõ trên bàn phím.
Vai rộng eo thon, dáng ngồi thẳng tắp, giữa sảnh đông người, anh là sự hiện diện nổi bật nhất.
Nghe thấy giọng của Mạnh Tinh, Phó Tư Văn khép laptop lại, ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh vốn có cũng trở nên dịu dàng: “Sắp về trường rồi à?”
“Vâng.”
Khóe môi Phó Tư Văn khẽ cong lên, nụ cười ấm áp: “Đi thôi, để anh đưa em về.”
“Anh đang chờ em ạ?” Mạnh Tinh từng nghĩ đến khả năng anh đang đợi mình, nhưng khi thực sự nghe anh thừa nhận, cô vẫn không khỏi kinh ngạc.
“Sao lại ngạc nhiên vậy?” Phó Tư Văn đứng dậy, cao hơn Mạnh Tinh hẳn một cái đầu, anh hơi cúi xuống để ngang tầm mắt với cô, “Nếu lúc ở sân bay không nhìn thấy em thì thôi, nhưng đã nhìn thấy rồi, sao anh có thể mặc kệ em được? Em lại không cho anh nói với anh trai em, vậy thì chỉ còn cách đích thân anh hộ tống em thôi.”
Gọi xe làm sao an toàn bằng việc chính anh đưa về chứ.
Chung Miên có thể yên tâm, nhưng anh thì không yên tâm nổi.
“Phó tiên sinh…” Chung Miên vừa định mở miệng thì bị Phó Tư Văn ngắt lời: “Tinh Tinh, em mà không đi bây giờ thì thật sự sẽ bị nhốt ngoài ký túc xá đấy.”
Lúc này đến lượt sắc mặt của Chung Miên trở nên không vui.
Mạnh Tinh nhìn Phó Tư Văn, rồi lại nhìn sang Chung Miên, trong lòng cô dự cảm cảm giác ngượng ngùng trên xe ban nãy lại sắp quay trở lại.
“Chị Miên Miên, em về trường trước đây, mai học xong em lại đến tìm chị.”
Cách duy nhất Mạnh Tinh có thể nghĩ đến là nhanh chóng tách hai người họ ra.
Thế là, cô nhất thời bốc đồng, kéo tay Phó Tư Văn đi ra ngoài.
Phó Tư Văn giống như lúc ở sân bay, tâm trạng rất tốt, đi theo sau Mạnh Tinh. Khi sắp đến cửa khách sạn, anh thậm chí còn quay lại vẫy tay chào tạm biệt Chung Miên một cách thân thiện: “Chung tiểu thư, tạm biệt.”
Nhìn bóng dáng một trước một sau của Phó Tư Văn và Mạnh Tinh rời đi, Chung Miên đứng ngây người một lúc, trong lòng cảm giác kỳ lạ càng ngày càng rõ rệt.
Câu tạm biệt kia của Phó Tư Văn chẳng khác gì đang khıêυ khí©h cô cả!
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Ôm Hôn Ngôi Sao
- Chương 39