Chương 38

Bởi vì cô thật sự không thể hiểu nổi Mạnh Triết Lan.

Nói anh ta không yêu Chung Miên sao?

Anh ta yêu đến chết đi sống lại, vì Chung Miên mà không thèm về nhà.

Nhưng nếu đó là yêu, thì tại sao anh ta lại không biết kiềm chế bản thân, vẫn ăn chơi trác táng ở Cảnh Thành như trước?

Lẽ nào đàn ông thật sự có thể phân biệt rạch ròi giữa tình yêu và hưởng lạc như vậy sao?

Dù Mạnh Tinh chưa từng nhắc tới Mạnh Triết Lan một lần, nhưng Chung Miên vẫn nghe ra được ẩn ý trong lời cô.

“Tinh Tinh, chị với Mạnh Triết Lan…” Chung Miên nghẹn lời, cô vốn nghĩ mình đã sớm buông bỏ đoạn tình cảm đó, nhưng hóa ra mối tình thời niên thiếu lại quá đỗi khắc cốt ghi tâm, đến bây giờ nhắc lại lòng vẫn không yên.

Lần này Chung Miên về nước là để phụ trách một dự án dài hạn.

Cô hít sâu một hơi, cố nén những cảm xúc rối bời trong lòng, “Chị với Mạnh Triết Lan là không thể nữa rồi, nhưng trước khi dự án kết thúc thì chắc chị sẽ không đi đâu cả.”

Dù Chung Miên che giấu rất tốt, nhưng nỗi buồn của cô vẫn hiện rõ mồn một.

Mạnh Tinh luống cuống tay chân an ủi cô ấy, “Chị Miên Miên, là em sai rồi, chị đừng buồn nữa, vì anh em mà buồn thì không đáng đâu…”

“Được rồi.” Chung Miên xoa xoa khuôn mặt nhỏ của Mạnh Tinh, “Chuyện này là của người lớn, một đứa nhỏ như em đừng lo nghĩ.”

Mạnh Tinh nghiêm túc: “Em không còn là trẻ con nữa.”

Chung Miên trêu cô chuyện học lái xe, “Thế ai là người còn chưa đủ tuổi thi bằng lái vậy?”

Mạnh Tinh: “…”

Gương mặt nhỏ nhăn lại vì không vui.

Chung Miên nhìn gương mặt ấy, có chút ngẩn người.

Ba năm không gặp, Mạnh Tinh ngày càng xinh đẹp rực rỡ, cô đã lớn rồi, sau này sẽ có ngày càng nhiều người thích cô.

Cô ấy thật lòng mong rằng cô em gái nhỏ này có thể gặp được một người đàn ông cả đời chung thủy, yêu thương con bé.

Không phải tổn thương, không phải buồn bã, và không bao giờ phải cô đơn trằn trọc suốt đêm trong bóng tối...

“Chị Miên Miên, sao chị nhìn em chằm chằm vậy?” Mạnh Tinh đưa tay ra vẫy vẫy trước mặt Chung Miên.

“Không có gì đâu.” Chung Miên đưa tay vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán Mạnh Tinh. “Đừng nói chuyện của chị nữa, nói chuyện của em đi.”

Chung Miên và Mạnh Tinh ngồi cạnh nhau, Mạnh Tinh thân thiết tựa đầu lên vai cô ấy: “Em thì có gì đâu mà nói?”

“Sao đang yên đang lành lại chạy đến Cảnh Thành học đại học, nơi này cách Nam Thành xa như vậy, bố em cũng đồng ý à?”

Khi nghe tin Mạnh Tinh cũng đến Cảnh Thành, Chung Miên thực sự ngạc nhiên.

Mạnh Tinh là tiểu công chúa của nhà họ Mạnh, có thể đoán trước cuộc đời cô sẽ luôn hạnh phúc mỹ mãn. Thế mà giờ lại rời khỏi phạm vi bảo vệ của nhà họ Mạnh, một mình đến Cảnh Thành nơi cách hàng nghìn cây số để học.

Chỉ riêng việc người bố yêu con gái như mạng kia cũng đồng ý đã đủ khiến Chung Miên bất ngờ.

“Em chỉ đến đây học thôi mà, có phải đi làm chuyện nguy hiểm gì đâu, sao lại không đồng ý chứ. Hơn nữa…” Mạnh Tinh nhẹ nhàng húc vai Chung Miên, đôi mắt long lanh tràn đầy mong đợi, “Em học ở Đại học Cảnh Thành, chẳng phải là có thể ở bên chị sao?”

Cô đếm từng ngón tay: “Em có thể ăn cơm với chị, đi dạo phố, xem phim… Đợi đến khi Đâu Đâu về, em còn có thể giúp chị dắt nó đi dạo nữa.”

Cuộc sống như vậy, chỉ nghĩ thôi đã thấy thật tuyệt vời.

“Ừm, có Tinh Tinh bên cạnh, chị sẽ không thấy cô đơn ở Cảnh Thành nữa.”

“À đúng rồi.” Chung Miên bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, “Cái vị Phó tiên sinh ban nãy là chuyện gì thế?”