Dù lần trước sau khi kết bạn WeChat với Phó Tư Văn, cô chưa từng nhắn tin gì, nhưng cũng không đến mức xoá người ta.
“Vậy được rồi, em lên phòng với Chung tiểu thư đi.”
Mạnh Tinh ngoan ngoãn gật đầu, còn Chung Miên đứng bên thì nghe mà bốc hoả.
Giọng điệu này…
Cứ như thể Mạnh Tinh là người dưới quyền anh ta, phải đợi anh ta gật đầu mới được ở cạnh cô vậy.
Đúng là tự cho mình là trung tâm quá đáng.
Quả nhiên, bạn bè của đồ khốn cũng chẳng ra gì!
“Chị Miên Miên, còn Đâu Đâu đâu rồi?”
Trong phòng chỉ có hai người là Mạnh Tinh và Chung Miên, Mạnh Tinh lập tức cảm thấy thoải mái hơn hẳn.
“Chị gửi nó cho bạn ở nước ngoài nuôi tạm rồi. Đợi mọi thứ bên này sắp xếp xong xuôi, chị sẽ cho người vận chuyển nó về nước.”
Đâu Đâu là một chú husky, trước đây có bố có mẹ có cô, cuộc sống hạnh phúc viên mãn, ai ngờ bố nó làm bậy, hại nó trở thành chú chó đơn thân.
“Em nhớ Đâu Đâu quá, đã ba năm rồi không gặp, không biết nó còn nhận ra em không.” Nói đến đây, giọng của Mạnh Tinh trầm xuống, cô cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày, cố kìm nén cảm xúc tồi tệ đang dâng lên.
Nghe Mạnh Tinh nói như vậy, vẻ mặt Chung Miên cũng thoáng buồn, nhưng rất nhanh cô đã giấu đi.
“Sao lại không nhớ được chứ. Con thỏ bông em mua cho nó là món đồ chơi nó thích nhất, ngày nào cũng phải ôm ngủ cơ đấy.”
Đối với một con husky mà nói, một món đồ chơi bông còn sống sót trong tay nó suốt ba năm, có thể thấy được món đồ ấy quan trọng thế nào.
Mạnh Tinh nghe vậy thì vui lên ngay.
Cô ngồi trên sofa, nhìn Chung Miên đang thu dọn đồ đạc.
Mạnh Tinh vốn định giúp một tay, nhưng lại bị Chung Miên “đuổi” trở lại ghế sofa.
Chung Miên làm động tác ngăn cản, “Tiểu tổ tông à, em ngoan ngoãn ngồi yên là giúp chị lắm rồi đấy.”
Khi cô còn hẹn hò với Mạnh Triết Lan, thỉnh thoảng anh ta sẽ dẫn theo Mạnh Tinh, cái bóng đèn nhỏ này đi theo. Dần dà, cô và bóng đèn nhỏ cũng trở nên thân thiết.
Dù hiện tại cô và Mạnh Triết Lan đã không còn liên quan gì đến nhau nữa, nhưng việc chăm sóc Mạnh Tinh dường như đã khắc sâu vào DNA của Chung Miên, cô không nỡ để Mạnh Tinh động tay động chân.
“Chị Miên Miên, chị đã tìm được nhà chưa?” Mạnh Tinh chống cằm bằng hai tay, nhìn về phía Chung Miên, “Không lẽ cứ ở khách sạn mãi sao?”
Chung Miên tuy là người Cảnh Thành, nhưng từ sau khi bà ngoại người thân duy nhất của cô qua đời, cô cũng chỉ còn lại một mình. Hơn nữa, căn nhà cũ ở nông thôn cũng không tiện ở.
Chung Miên gật đầu, “Yên tâm đi, chuyện nhà cửa chị đã giải quyết xong rồi, đồ đạc cũng gần thu dọn hết rồi, vài hôm nữa chị sẽ chuyển đến đó.”
“Vậy đến lúc đó để em giúp chị chuyển nhà.”
“Được.”
“Vậy chị…” Mạnh Tinh nhảy từ ghế sofa xuống, quỳ ngồi trên thảm, đôi mắt to tròn long lanh xinh đẹp nhìn chằm chằm vào Chung Miên, giọng nói lại có chút dè dặt, “Chị còn sẽ rời đi nữa không?”
Năm đó khi Chung Miên ra nước ngoài, Mạnh Triết Lan lập tức chạy tới Cảnh Thành.
Anh ta đưa ra lý do là môi trường ở Cảnh Thành thích hợp để anh ta gầy dựng sự nghiệp, nhưng Mạnh Tinh biết, lý do thực sự anh ta đến đây là vì đây là quê hương của Chung Miên.
Có lẽ Chung Miên sẽ mãi mãi không quay lại, nhưng nếu một ngày cô ấy muốn về, Mạnh Triết Lan tin chắc cô ấy sẽ về Cảnh Thành. Anh ta muốn ở đây chờ Chung Miên về nhà.
Thế nhưng Mạnh Tinh vẫn không đủ can đảm để cầu xin thay cho anh trai mình trước mặt Chung Miên.