Chương 36

Dù Phó Tư Văn luôn biết Mạnh Tinh vẫn còn nhỏ tuổi, nhưng đây là lần đầu tiên anh trực tiếp nhận thức rằng đây là một cô bé đến độ tuổi thi bằng lái còn chưa tới.

Mạnh Tinh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nhưng em nghe trên mạng nói huấn luyện viên lái xe hay la mắng lắm…”

Phó Tư Văn không nhịn được đưa tay xoa đầu cô: “Lúc đó để anh dạy cho, đảm bảo biết lái, lại không mắng chửi.”

“Chuyện đó không cần phiền đến anh Phó đâu, việc chuyên môn thì nên để người có chuyên môn làm. Huống hồ bố và anh trai của Tinh Tinh cũng sẽ dạy con bé rất cẩn thận và kiên nhẫn.” Giọng nói lạnh nhạt của Chung Miên vang lên từ ghế sau.

Ý ngoài lời chính là, có thế nào thì cũng không đến lượt người ngoài như anh đến dạy Mạnh Tinh.

Phó Tư Văn: “…”

Hiếm khi bị nghẹn họng như vậy, lúc này Phó Tư Văn chỉ muốn tìm chỗ nào đó thả Chung Miên xuống xe cho xong.

Quãng đường sau đó, trong xe yên tĩnh đến lạ thường, nhưng cũng chẳng ai buồn ngủ.

Mạnh Tinh bắt đầu thấy hối hận.

Lẽ ra cô không nên kéo Chung Miên lên xe của Phó Tư Văn, biết rõ Chung Miên không thích bất kỳ ai có liên quan đến Mạnh Triết Lan ngoại trừ cô, giờ thì cả hai đều khó chịu.

Mạnh Tinh nhìn quang cảnh đêm vụn vỡ ngoài cửa sổ xe, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất—

Khi nào mới đến khách sạn đây chứ?

Khi xe của Phó Tư Văn dừng trước cửa khách sạn, Mạnh Tinh như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm, tạ ơn trời đất cuối cùng cũng tới nơi.

“Cảm ơn anh, Phó tiên sinh.”

Chung Miên cảnh giác với anh cực kỳ, sau khi xuống xe liền âm thầm chen vào giữa Phó Tư Văn và Mạnh Tinh, tách bọn họ ra.

Sắc mặt Phó Tư Văn hơi trầm xuống, nhưng Chung Miên thì không hề quan tâm: “Phó tiên sinh cũng đã mệt cả ngày rồi, nhanh về nghỉ sớm đi, phần còn lại tôi sẽ chăm sóc tốt cho Tinh Tinh.”

Phó Tư Văn không đáp lại lời cô ấy, chỉ dịu dàng nhìn về phía Mạnh Tinh: “Tinh Tinh, lát nữa em còn quay về trường không?”

Mạnh Tinh nhìn Phó Tư Văn có chút do dự: “Em…”

Thật ra cô muốn ở lại khách sạn để ở bên Chung Miên.

Dường như Phó Tư Văn đoán được suy nghĩ của Mạnh Tinh, bèn giả vờ lơ đãng nhắc nhở cô: “Trước đó anh nghe giáo sư Kỳ của bọn em nói, trường Cảnh Đại rất nghiêm chuyện sinh viên không về ký túc xá vào ban đêm, đặc biệt là sinh viên năm nhất.”

Phó Tư Văn không muốn để Mạnh Tinh ở lại một mình với Chung Miên. Anh có thể cảm nhận rõ ràng Chung Miên có địch ý với mình. Nếu Mạnh Tinh thật sự ở lại, chẳng biết cô ấy sẽ “tẩy não” kiểu gì để khiến Mạnh Tinh xa lánh anh.

Thế là anh tiếp tục nói với Mạnh Tinh: “Cho nên, anh không khuyến khích việc ngủ lại khách sạn đâu. Cũng muộn rồi, để anh đưa em về trường nhé?”

Ý của Chung Miên vốn cũng chỉ là muốn Mạnh Tinh tránh xa Phó Tư Văn chứ không thật sự muốn cô đi cả đêm không về ngủ.

Cô ấy lập tức kéo Mạnh Tinh ra sau lưng mình: “Chuyện này không cần Phó tiên sinh bận tâm, lát nữa tôi sẽ gọi xe đưa Tinh Tinh về trường, đảm bảo em ấy không về muộn.”

Mạnh Tinh cũng không muốn làm phiền Phó Tư Văn nữa: “Anh Tư Văn, anh cứ về nghỉ ngơi trước đi ạ. Em lên phòng với chị Miên Miên một lát rồi sẽ về trường.”

Phó Tư Văn không nỡ khiến Mạnh Tinh khó xử, nghe cô nói vậy thì chỉ đành gật đầu: “Vậy lúc về ký túc xá nhớ nhắn cho anh một cái nhé, em vẫn còn lưu số anh chứ?”

“Vẫn còn, em chưa xoá đâu.”