“Ý là, Tinh Tinh muốn tôi làm gì, tôi sẽ làm nấy.” Phó Tư Văn cười cưng chiều “Tôi nghe lời Tinh Tinh.”
Lúc này Phó Tư Văn như một phụ huynh không có nguyên tắc gì, sẵn sàng chiều chuộng con trẻ làm mọi thứ.
Sự chú ý của Mạnh Tinh đều dồn hết vào Chung Miên, nghe cô ấy nói như vậy, cô không ngừng gật đầu: “Chị Miên Miên yên tâm, anh Tư Văn sẽ không nói với anh em đâu. Ngồi máy bay lâu như vậy, chắc chắn chị cũng mệt rồi, để em đưa chị đến khách sạn nhé.”
“Xe của tôi đậu ở bãi đỗ, tôi chở hai người qua đó.”
Chung Miên lại hơi cau mày.
Người đàn ông tên là Phó Tư Văn kia tuy đang cười, nhưng nụ cười ấy hoàn toàn không chạm tới đáy mắt. Trông thì có vẻ ôn hòa nhã nhặn, nhưng thực chất lại lạnh lùng vô tình nhất.
Chỉ khi đối diện với Mạnh Tinh, anh ta mới lộ ra chút chân thành thật lòng.
Chẳng lẽ anh ta có tình cảm với Mạnh Tinh…
Mạnh Tinh vừa nghe Phó Tư Văn muốn đưa họ đi liền vội vàng xua tay: “Không cần đâu, bọn em gọi xe là được rồi.” Nghĩ một lúc lại bổ sung thêm một câu: “Anh Tư Văn, anh cũng đã mệt cả ngày rồi, mau về nghỉ ngơi đi.”
Tuy bị Mạnh Tinh từ chối, nhưng tâm trạng của Phó Tư Văn lại tốt hơn nhiều.
Biết quan tâm người khác rồi.
“Hiện tại trời đã tối rồi, hai cô gái các em bắt xe không an toàn đâu, để anh đưa đi.” Sợ Mạnh Tinh lại từ chối, Phó Tư Văn ghé sát tai cô, thấp giọng nói: “Nếu em đã không muốn anh nói chuyện này với anh trai em, thì anh phải thay cậu ta bảo đảm an toàn cho em.”
Thấy Phó Tư Văn nhắc đến Mạnh Triết Lan, Mạnh Tinh lập tức không còn gì để nói, đành ngoan ngoãn gật đầu: “Vậy thì làm phiền anh Tư Văn rồi.”
Mạnh Tinh nhận lấy va-li hành lý của Chung Miên, nghiêm túc nói với cô ấy: “Được rồi, chị Miên Miên, để em đưa chị về khách sạn nghỉ ngơi trước, có chuyện gì đợi chị nghỉ ngơi xong rồi chúng ta lại nói tiếp.”
Lời của Mạnh Tinh đã nói đến mức đó, Chung Miên cũng chỉ có thể đồng ý với đề nghị của cô: “Vậy thì làm phiền Phó tiên sinh rồi.”
“Không phiền, bạn của Tinh Tinh cũng là bạn của tôi.” Chiếc va-li trong tay Mạnh Tinh chưa kịp cầm được mấy giây đã bị Phó Tư Văn lấy đi.
“Đi theo tôi.”
Phó Tư Văn kéo hành lý đi trước, Mạnh Tinh khoác tay Chung Miên ngoan ngoãn đi theo phía sau.
Chung Miên cảm thấy có gì đó không ổn, thái độ của người này đối với Mạnh Tinh dường như quá mức nhiệt tình, nhưng hiện tại cô ấy chưa có chứng cứ rõ ràng nào cả.
Cô ấy nhìn bóng lưng Phó Tư Văn phía trước, chỉ có thể khẽ nhắc nhở Mạnh Tinh: “Em nên giữ khoảng cách với Phó Tư Văn, chị có cảm giác rất tệ về anh ta.”
Mạnh Tinh lại tưởng Chung Miên khó chịu chỉ vì Phó Tư Văn là bạn của Mạnh Triết Lan, cô không muốn vì chuyện này mà tranh cãi với Chung Miên, đành gật đầu cho qua: “Em biết rồi mà.”
Nói cho cùng, Phó Tư Văn là bạn của anh trai cô, bình thường cô cũng không có nhiều cơ hội gặp mặt, chẳng phát sinh được bao nhiêu giao thiệp.
Tuy Chung Miên đã bảo Mạnh Tinh nên tránh xa Phó Tư Văn, nhưng cuối cùng Mạnh Tinh vẫn ngồi vào ghế phụ lái.
Một phần vì nếu cả hai cùng ngồi ghế sau thì quá bất lịch sự, phần khác là cô lo Phó Tư Văn mệt vì lái xe cả ngày, tuy cô không biết lái, nhưng ngồi cạnh trò chuyện với anh một chút thì vẫn được.
Nhưng tư thế xoay vô lăng của Phó Tư Văn thật sự rất đẹp…
Phó Tư Văn phát hiện ánh mắt của Mạnh Tinh: “Sao vậy?”
Mạnh Tinh suy nghĩ một chút rồi nói: “Sau khi em qua sinh nhật, em sẽ đi thi bằng lái.”
Như vậy nếu lại gặp tình huống như hôm nay, cô có thể tự lái xe.