Chưa nói đến việc bình thường Phó Tư Văn vốn không thích thân cận với ai, chỉ riêng hành động mang tính xâm phạm như thế này mà anh không hề tức giận, thậm chí còn tỏ vẻ rất hưởng thụ, đã đủ bất thường rồi.
“Giải thích là em không gọi anh trai em đến.” Giọng cô hơi hụt hơi, không biết là vì chạy hay vì gấp, ngữ khí đầy bất lực, “Tại sao chị ấy mang giày cao thế mà vẫn đi nhanh như vậy chứ!”
Giọng nói mang theo ý cười vang lên bên tai Mạnh Tinh, “Anh cũng đâu có gọi anh em đâu.”
Bước chân Mạnh Tinh đột ngột dừng lại, Phó Tư Văn vốn định nhân cơ hội vì không kịp dừng lại mà ôm lấy Mạnh Tinh một cái, nhưng lại cảm thấy thời cơ chưa thích hợp, sợ làm cô giật mình nên đành tạm gác lại kế hoạch.
“Anh nói gì cơ?”
“Anh nói anh không nói với Triết Lan là em đang ở sân bay. Anh cũng vừa mới thấy em thôi, làm gì có thời gian mà báo cho cậu ta chứ.” Phó Tư Văn nghiêm túc phân tích cho Mạnh Tinh, chỉ là trong giọng nói như vẫn mang theo vài phần ý cười.
Dù không rõ ngọn ngành câu chuyện, nhưng từ hành vi của họ ban nãy, anh đã nhận ra một điều chắc chắn — người sợ Mạnh Triết Lan biết chuyện, không phải là Mạnh Tinh.
Mạnh Tinh sững sờ.
Đúng vậy, lời của Phó Tư Văn vừa rồi thật sự chỉ như hỏi han bình thường.
Chính là Chung Miên phản ứng quá mức khi nghe tới cái tên đó, làm cô cũng bị ảnh hưởng rồi hiểu nhầm theo.
Mạnh Tinh buông tay đang nắm Phó Tư Văn ra, nhanh chân đuổi theo Chung Miên đã đi khá xa.
Phó Tư Văn nhìn chỗ vừa bị Mạnh Tinh kéo, như vẫn còn cảm giác tê dại mềm mại lưu lại nơi đó, anh đưa tay kia nhẹ nhàng xoa xoa, có chút tiếc nuối nghĩ, sao lại buông ra nhanh như vậy chứ?
Sau đó, anh sải bước dài, cũng đi theo đuổi theo phía trước.
Anh không thể báo cho Mạnh Triết Lan, vậy thì đành tạm thời thay mặt người anh trai là Mạnh Triết Lan trông chừng Mạnh Tinh vậy.
Không còn bị “gánh nặng” là Phó Tư Văn cản trở, Mạnh Tinh cuối cùng cũng đuổi kịp Chung Miên.
“Chị Miên Miên, chị đừng chạy nữa, anh em không có đến thật mà, thật sự không có!”
Bước chân Chung Miên khựng lại, vẻ mặt vẫn còn chút bàng hoàng, “Thật sao?”
“Ừm.” Mạnh Tinh nghiêm túc gật đầu.
“Vị tiểu thư này, cô đừng căng thẳng như vậy.”
Phó Tư Văn không quan tâm Chung Miên có rời đi hay không, anh chỉ thấy xót Mạnh Tinh vì phải đuổi theo cô ấy quá vất vả.
“Anh là?” Chung Miên nhìn Phó Tư Văn với ánh mắt nghi hoặc.
“Xin chào, tôi là Phó Tư Văn.”
“Chào anh, tôi là Chung Miên.” Chung Miên liếc anh một cái, “Anh là bạn của Mạnh Triết Lan?”
Mạnh Tinh sợ Chung Miên lại hoảng rồi bỏ chạy, vội vàng giành trả lời trước khi Phó Tư Văn kịp mở miệng: “Anh ấy không phải bạn của anh em, anh ấy là… là bạn của em!”
Cô vừa nói, vừa liếc nhìn Phó Tư Văn với ánh mắt như cầu xin giúp đỡ.
Phó Tư Văn giả vờ trầm ngâm một chút, sau khi bắt gặp ánh mắt thấp thỏm của Mạnh Tinh thì bật cười: “Đúng, bây giờ anh là bạn của Tinh Tinh.”
“Bây giờ?” Chung Miên hơi cau mày, “Ý là sao?”