Chương 33

Phó Tư Văn bây giờ chỉ muốn gọi điện cho Mạnh Triết Lan, dựa vào biểu hiện lần trước của Mạnh Tinh, Mạnh Triết Lan chắc chắn biết gì đó.

Nhưng vì Mạnh Tinh rất sợ anh trai biết chuyện này, nên Phó Tư Văn chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn.

Trừ khi thật sự bất đắc dĩ, anh không muốn khiến cô gái nhỏ buồn đâu.

Chỉ là, hai người kia ôm nhau có hơi lâu quá rồi đó.

Như thể nghe thấy được tiếng lòng của Phó Tư Văn, Mạnh Tinh cuối cùng cũng buông Chung Miên ra.

“Chị Miên Miên, để em xách hành lý giúp chị.”

Mạnh Tinh định với tay lấy va li của Chung Miên, nhưng lại bị Chung Miên ngăn lại: “Em có bao nhiêu sức lực chứ, lát nữa lại kêu đau tay cho mà xem.”

Mạnh Tinh liếc cô ấy một cái đầy u oán, “Chị Miên Miên có từng nghĩ đến, thật ra ba năm chị đi nước ngoài, em cũng đã lớn rồi.”

Chung Miên ngẩn người, sau đó bật cười: “Suýt nữa thì quên, Tinh Tinh của chúng ta giờ đã thành thiếu nữ rồi.”

“Chị ngồi máy bay lâu thế chắc cũng mệt rồi…” Mạnh Tinh vừa định lấy va li cho Chung Miên, thì liếc thấy một bóng dáng quen thuộc, bất giác đứng sững lại.

“Tinh Tinh, em nhìn gì vậy?”

Thấy Mạnh Tinh đứng yên không động đậy, Chung Miên nhìn theo ánh mắt cô, liền thấy một dáng người cao ráo đứng đó.

Người đàn ông có gương mặt thanh tú, khí chất cao quý cũng đang nhìn họ, chính xác hơn là đang nhìn Mạnh Tinh.

Mạnh Tinh theo bản năng đứng thẳng người, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào anh, ánh mắt dao động bất định, “Anh Tư Văn, sao anh lại ở đây?”

Phó Tư Văn thầm buồn cười, lại gọi anh là “anh trai” nữa rồi. Xem ra chuyện này lại là một việc khiến Tinh Tinh cảm thấy chột dạ rồi.

Tuy đã nhìn thấu sự chột dạ trong lòng Mạnh Tinh, nhưng trên mặt Phó Tư Văn không hề lộ ra chút nào, chỉ dịu dàng nói: “Anh vừa đi công tác về.”

“À, thì ra là vậy, anh Tư Văn vất vả rồi. Vậy em không làm phiền anh nữa, anh mau về nghỉ ngơi đi.”

Mạnh Tinh thậm chí còn rất chu đáo lùi lại mấy bước, nhường đường cho anh.

Phó Tư Văn suýt nữa thì bật cười vì tức.

Cô chạy đến đón người khác, nhưng vừa thấy anh thì lại hận không thể làm anh biến mất ngay lập tức.

Cô nhóc này đúng là bên trọng bên khinh quá thể!

Phó Tư Văn vốn cũng không định ngoan ngoãn rời đi, ánh mắt anh lướt qua người Chung Miên từ trên xuống dưới, môi khẽ nhếch, hỏi: “Tinh Tinh, em đến đây đón bạn, Triết Lan có biết chuyện này không?”

Vừa dứt lời, Mạnh Tinh còn chưa phản ứng gì, sắc mặt của Chung Miên đã trở nên vô cùng khó coi.

Rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, cô ấy kéo vali vội vàng đi nhanh ra ngoài, như thể sau lưng sắp có thứ gì đó đáng sợ xuất hiện.

Mạnh Tinh: “!!!”

“Chị Miên Miên!” Cô đuổi theo mấy bước, rồi đột nhiên quay lại.

Phó Tư Văn vẫn giữ gương mặt dịu dàng nhìn cô.

Giây tiếp theo, Mạnh Tinh nắm lấy cánh tay anh, “Không được, anh phải đi cùng em giải thích cho rõ ràng!”

Thế là Phó Tư Văn cao một mét tám sáu cứ thế bị Mạnh Tinh lôi đi thẳng phía trước.

Phó Tư Văn ngoan ngoãn đi theo Mạnh Tinh, nhìn cô gái nhỏ cắm đầu chạy phía trước, nụ cười trên mặt anh càng lúc càng rõ, “Giải thích gì cơ?”

Cảnh tượng này nếu để người quen biết Phó Tư Văn nhìn thấy, chắc chắn sẽ kinh ngạc tột độ!