Ban đầu nghe thấy câu nói chiếm lợi thế đó của Kỳ Dục, Phó Tư Văn chỉ thấy tức, nhưng nghĩ lại, câu đó còn dựa trên cơ sở anh đang ở bên Mạnh Tinh, vậy thì chuyện phải thấp hơn một bậc hình như cũng không đến mức không thể chịu được.
“Nói thật đi.” Đôi mắt nhạt màu của Kỳ Dục nhìn về phía Phó Tư Văn, “Cậu thật sự không định thu liễm lại một chút à? Bây giờ Triết Lan còn chưa nhận ra, nhưng nếu cậu ta phát hiện ra cậu có ý gì với Mạnh Tinh, cậu nghĩ cậu ta sẽ không nói với Mạnh Vân Đình sao? Cậu còn hiểu tính Mạnh Vân Đình hơn tôi mà, đúng không?”
“Có rõ ràng như vậy sao?”
“Có.” Kỳ Dục gật đầu, “Cậu chỉ còn thiếu điều viết lên mặt: ‘Tôi rất hứng thú với Mạnh Tinh’ thôi đó.”
Phó Tư Văn không ngờ lần tiếp theo gặp Mạnh Tinh lại là ở sân bay.
Anh vừa từ Paris trở về sau chuyến công tác, đi phía trước anh là một quý cô.
Người phụ nữ đó đang gọi điện thoại: “Tối muộn thế này rồi, em đừng đến đón chị, ngoan ngoãn ở trường chờ chị đi, chị đã xuống máy bay rồi.”
Phó Tư Văn đặc biệt mẫn cảm với giọng nói của người khác, chỉ cần nghe một lần là sẽ không quên.
Anh lờ mờ cảm thấy hình như mình đã từng nghe qua giọng này.
“Gì cơ, em đã ở sảnh đón rồi à?!”
Phó Tư Văn nhớ ra rồi, anh đã từng nghe giọng nói này trên điện thoại của Mạnh Tinh, anh nhớ lúc đó Mạnh Tinh còn sợ Mạnh Triết Lan nghe thấy.
“Bạn học nhỏ Mạnh Tinh, em từ khi nào cũng học được cái kiểu nói một đằng làm một nẻo vậy hả, lúc trước đã hứa với chị thế nào?”
Lúc này Phó Tư Văn đã hoàn toàn chắc chắn.
Anh quay sang nói với Hứa Lạc phía sau: “Cậu về công ty trước đi.”
Hứa Lạc gật đầu, “Vâng, Phó tổng.”
“Đưa chìa khóa xe cho tôi.”
Phó Tư Văn vẫn luôn giữ khoảng cách không xa không gần với người đi phía trước, vừa không để bị lạc lại, cũng không tỏ ra cố ý. Quả nhiên vừa ra đến nơi đã nhìn thấy Mạnh Tinh đang đứng cách đó không xa, dáo dác nhìn xung quanh.
Áo trắng phối cùng quần yếm màu xanh lam nhạt, thêm đôi giày trắng nhỏ, cổ chân trắng trẻo tinh tế vẫn còn buộc sợi dây đỏ, khiến cho Mạnh Tinh trông đầy vẻ học sinh, cả người vừa ngoan ngoãn lại xinh xắn.
Cô nhóc sợ bóng tối này, lúc này lại gan dạ hơn hẳn, đêm hôm khuya khoắt mà cũng dám một mình đến đón máy bay!
Phó Tư Văn không khỏi có chút ghen tỵ với người đi phía trước.
“Tinh Tinh!” Chung Miên cũng đã nhìn thấy Mạnh Tinh.
Mạnh Tinh đang kiễng chân tìm người, vừa nghe thấy tiếng của Chung Miên liền phấn khích vẫy tay về phía cô ấy, sau đó nhanh chân chạy đến trước mặt cô ấy.
Giọng cô thân thiết và đầy hào hứng: “Chị Miên Miên!”
Chung Miên buông tay khỏi chiếc vali, gương mặt được trang điểm tỉ mỉ nở nụ cười rạng rỡ, dang tay ôm lấy Mạnh Tinh: “Lâu quá không gặp, Tinh Tinh.”
Mạnh Tinh ôm lấy cô ấy như mong đợi, “Chị Miên Miên, em nhớ chị lắm đó.”
Phó Tư Văn chau mày nhìn hai người bọn họ ôm nhau, lần đầu tiên đưa ánh mắt dừng lại trên người Chung Miên.
Áo sơ mi màu khói kiểu cổ điển kết hợp với chân váy đuôi cá ngắn ôm eo, dưới chân là đôi giày cao gót mảnh cùng tông với váy. Trên người cô ấy không đeo phụ kiện rườm rà, chỉ có một chiếc đồng hồ nữ kiểu dáng đơn giản trên tay, lại toát lên vẻ sắc sảo và giỏi giang.
Cũng vì vậy mà càng làm nổi bật nét trẻ con trên người Mạnh Tinh đang đứng bên cạnh cô ấy.
Đôi mày thanh tú của Phó Tư Văn vẫn cau lại. Trong mắt anh, Mạnh Tinh và người phụ nữ trước mặt hoàn toàn thuộc về hai thế giới khác nhau. Hơn nữa, Mạnh Tinh lại chẳng quen thuộc gì với Cảnh Thành này, rốt cuộc làm sao mà quen biết người này, thậm chí còn đặc biệt đến đón máy bay.
Rốt cuộc mối quan hệ giữa hai người là gì?