“Tại sao cậu lại quan tâm đến họ của Mạnh Tinh như vậy?” Ánh mắt Phó Tư Văn chăm chú dõi theo gương mặt Kỳ Dục, trong lòng đã mơ hồ có một suy đoán, “Vì cô ấy họ Kỳ, vì Triết Lan nói cô ấy từ nhỏ không có mẹ, nên cậu nghi ngờ cô ấy có liên quan đến gia đình mình?”
Phó Tư Văn vẫn hay nói Kỳ Dục rất nhạy bén, nhưng bản thân anh cũng chẳng kém gì.
“Không đúng, trên đời này người họ Kỳ nhiều lắm, chỉ riêng một cái họ thì chưa đủ để khiến cậu nghi ngờ. Ccậu đã phát hiện ra điều gì khác nữa sao?”
“Ánh mắt của Mạnh Tinh rất giống với chị cả của tôi, đặc biệt là đôi mắt.”
Chị cả của Kỳ Dục tên là Kỳ Thanh Hòa, là chị cùng cha khác mẹ với anh ta.
Sau khi mẹ của Kỳ Thanh Hòa qua đời, bố Kỳ đã nhanh chóng cưới mẹ của Kỳ Dục vào nhà. Trớ trêu thay, chị gái ruột cùng cha cùng mẹ của Kỳ Dục chỉ nhỏ hơn Kỳ Thanh Hòa hai tuổi.
Rõ ràng, bố của Kỳ Thanh Hòa đã phản bội mẹ cô từ rất sớm, và bà ấy bị bọn họ làm cho tức chết.
Ngay khi vừa trưởng thành, Kỳ Thanh Hòa đã rời khỏi nhà họ Kỳ và chưa bao giờ quay lại.
Trong lòng Kỳ Dục rất rõ ràng, Kỳ Thanh Hòa căm ghét cả gia đình bọn họ.
“Cho nên cậu nghi ngờ Mạnh Tinh là con gái của chị cả cậu?”
Về chuyện của nhà họ Kỳ, Phó Tư Văn biết không nhiều. Anh chỉ biết rằng chị cả của Kỳ Dục đến giờ vẫn chưa kết hôn, là bác sĩ ở một bệnh viện.
Đồng thời, vì Kỳ Dục không chịu tiếp quản tập đoàn Kỳ thị nên hiện tại Kỳ thị do chị hai và anh rể của anh ta điều hành.
Chỉ có điều, hai người này chẳng có chút thiên phú nào về kinh doanh. Tập đoàn Kỳ thị vốn đã lao đao, giờ thì càng thêm nguy khốn.
“Chắc là tôi nghĩ nhiều rồi.” Nụ cười của Kỳ Dục mang theo chút giễu cợt, “Dù sao thì, người nhà tôi đâu có tin vào tình yêu, đặc biệt là chị cả tôi. Trong mắt chị ấy, hôn nhân và tình yêu chắc là những điều nực cười nhất.”
Kỳ Dục nhớ lại cuộc điện thoại cách đây vài ngày, mẹ anh ta gào thét điên cuồng nói rằng bố anh ta lại bao nuôi một tình nhân mới, mà người đó còn trẻ hơn anh ta vài tuổi.
Đôi lúc Kỳ Dục tự hỏi, đây có phải là quả báo cho việc mẹ anh ta từng chen vào gia đình người khác hay không?
Nhưng nếu là quả báo, tại sao bố anh ta lại không chịu bất kỳ trừng phạt nào?
“Vậy chị cả cậu hiện tại có ở Cảnh Thành không?”
Kỳ Dục lắc đầu: “Cách đây không lâu, chị ấy đã gia nhập đội y tế hỗ trợ châu Phi, chắc giờ vẫn còn ở nước ngoài.”
“Cậu định sẽ đi hỏi Mạnh Tinh để xác nhận sao?” Đây mới là vấn đề Phó Tư Văn quan tâm nhất.
“Tất nhiên là không.” Kỳ Dục ngẩng đầu nhìn bầu trời, nơi có vài ngôi sao lẻ loi, “Tôi sẽ coi như mình chưa từng biết chuyện này.”
Dù sao thì nhà họ Kỳ cũng không phải nơi tốt lành gì. Lui một vạn bước mà nói, cho dù Mạnh Tinh thật sự là con gái của chị gái anh ta, thì bí mật này cũng không nên do anh ta tiết lộ.
Phó Tư Văn nghĩ, nếu Mạnh Tinh muốn biết thông tin về mẹ ruột của mình, thì anh sẽ giúp cô tìm ra. Nhưng nếu cô không cần, vậy thì anh cũng sẽ giúp cô ngăn chặn những người phiền phức đó.
Dù sao thì, thân phận con gái duy nhất của Mạnh Vân Đình, đối với những người khác trong nhà họ Kỳ, là một sự cám dỗ quá lớn.
“Tôi không hy vọng cậu thật sự có quan hệ gì với Mạnh Tinh đâu.”
“Sao vậy, sợ phải theo Mạnh Tinh gọi tôi là cậu út à?” Kỳ Dục hiếm khi đùa giỡn như thế.
“Biến đi!”