“Con nói con bé tên là Tinh Tinh à?”
“Vâng.” Mạnh Vân Đình thành thạo trêu đùa đứa trẻ: “Tên là Kỳ Mạnh Tinh.”
“Sao lại họ Kỳ? Chẳng lẽ…”
Mạnh Cảnh Đình còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị Mạnh Vân Đình cắt ngang:
“Anh đừng nghĩ nhiều, không phải con bé mang họ mẹ nó. Lúc Tinh Tinh mới sinh thường xuyên ốm đau, em đã đến chùa xin bùa bình an cho con. Đại sư trong chùa nói, vốn dĩ trong mệnh em không có đứa con gái này, là em cưỡng cầu mà có, nên con bé mới hay bệnh như vậy.”
“Vậy đại sư có nói phải làm sao không?” Vừa nghe đến chuyện sức khỏe của đứa trẻ, mọi người liền không rảnh lo chuyện khác nữa.
“Ông ấy tính cho một cái họ có thể giúp Tinh Tinh giải hạn, nên con bé mới mang họ Kỳ.”
Ban đầu ông cụ còn định tranh luận vài câu về chuyện đứa bé mang họ ai. Nhưng vừa nghe liên quan đến sức khỏe cháu gái, ông lập tức im lặng, không hỏi gì thêm nữa.
Thật ra, Mạnh Triết Lan luôn cảm thấy bố mình và ông nội không thể nào hoàn toàn không biết gì cả.
Dù hiện tại chú út anh là một nhân vật hô mưa gọi gió ở Nam Thành, nhưng Mạnh Vân Đình lúc hai mươi tuổi cũng chỉ là một cậu ấm sống dựa vào sự che chở của gia tộc, nếu không thì đã chẳng ôm con bé về nhà nuôi như vậy.
Chỉ cần có ý điều tra thì chắc chắn sẽ tìm ra manh mối.
Nhưng bọn họ đã chọn giữ bí mật này.
Kỳ Dục đặt đũa xuống, trầm ngâm nói: “Thì ra là vậy, tôi còn tưởng rằng…”
Xem ra là anh đã nghĩ quá nhiều rồi.
Mạnh Triết Lan tỏ vẻ khó hiểu: “Cậu tưởng rằng cái gì?”
“Không có gì.” Kỳ Dục lắc đầu, “Chỉ cảm thấy khá trùng hợp, Mạnh Tinh lại cùng họ với tôi.”
“Cậu không nói thì tôi cũng không để ý, cậu còn là thầy của con bé nữa, chứng tỏ hai người có duyên đấy.”
Kỳ Dục khẽ cong khóe môi, xem như ngầm thừa nhận lời Mạnh Triết Lan nói.
Phó Tư Văn, người vẫn ngồi lặng yên một bên bất ngờ mở miệng hỏi: “Hồi nhỏ sức khỏe của Mạnh Tinh không tốt, vậy bây giờ đã khá hơn chưa?”
Kỳ Dục liếc nhìn Phó Tư Văn, người này…
Anh trai ruột của người ta đang ngồi ngay ở đây, vậy mà cậu ta thật sự chẳng biết thu liễm chút nào.
Mạnh Triết Lan thì lại không nghĩ nhiều, với vai trò là anh trai, anh ta luôn cảm thấy Mạnh Tinh là cô gái ai gặp cũng yêu quý, nên tự nhiên mặc định rằng tất cả những người từng gặp Mạnh Tinh đều sẽ quan tâm và yêu thương cô. Nghe lời Phó Tư Văn nói, anh ta chẳng nghĩ theo hướng nào khác.
“Đó đều là chuyện hồi nhỏ thôi, bây giờ thì trừ lúc giao mùa ra, cơ bản là không ốm vặt gì nữa. Lần trước đi huấn luyện quân sự chẳng phải vẫn kiên trì đến cùng mà không gặp vấn đề gì sao.”
Phó Tư Văn nhẹ nhàng thở phào một hơi, gần như không thể nghe thấy.
—
Ăn xong, Mạnh Triết Lan nhận một cuộc điện thoại rồi vội vã rời đi.
Kỳ Dục thấy Phó Tư Văn vẫn chưa có ý định đứng dậy rời đi thì đã hiểu anh có chuyện muốn hỏi, “Cậu muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi.”
Kỳ Dục và Phó Tư Văn lớn lên cùng nhau, thân đến mức chẳng còn điều gì có thể giấu nhau.
Giống như việc Kỳ Dục liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu Phó Tư Văn không phải cố ý đến trường để tìm mình, thì Phó Tư Văn cũng biết rõ Kỳ Dục sẽ không vô duyên vô cớ hỏi Mạnh Triết Lan về chuyện của Mạnh Tinh.
Dù có là bạn bè với Mạnh Triết Lan thì cũng không đủ để khiến Kỳ Dục quan tâm đến chuyện này.