Chương 29

Mạnh Triết Lan nhớ rất rõ, lúc ông nội nghe được câu đó thì sắc mặt lập tức trở nên tái mét.

Trong mắt ông cụ nhà họ Mạnh, Mạnh Vân Đình dù đã hai mươi tuổi thì cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ. Vậy mà bây giờ nó lại có con với người ta, mà người thân cận nhất như bọn họ lại hoàn toàn không hay biết gì.

Lửa giận của ông cụ gần như không thể kiềm chế nổi: “Mạnh Vân Đình!”

Bà nội Mạnh liền chen lời: “Đứa bé này giống hệt Vân Đình hồi nhỏ, sao mà là nhặt được chứ? Đây đúng là tiểu công chúa của nhà họ Mạnh chúng ta. Với lại, ông nói nhỏ thôi, đừng làm con bé sợ.”

Ông nội Mạnh lướt nhìn cô cháu gái nhỏ trắng trẻo mập mạp đang cắn ngón tay chơi đùa, hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế giọng nói: “Được, coi như là con ruột của con đi. Vậy ta hỏi, mẹ đứa bé là ai? Cô ta đâu rồi?”

Mạnh Vân Đình im lặng, điều đó có nghĩa là ông từ chối trả lời câu hỏi này.

Mạnh Cảnh Đình ở một bên lập tức huých khuỷu tay thúc giục em trai: “Vân Đình, bố đang hỏi em đó! Mẹ đứa nhỏ đâu?”

Dù Mạnh Vân Đình không nói, Mạnh Cảnh Đình cũng gần như đoán được sự tình.

Hai người trẻ tuổi còn non nớt, lần đầu biết yêu, lần đầu trải nghiệm, không cẩn thận đã tạo ra một sinh linh nhỏ.

Có lẽ vì hoảng loạn nên đã lỡ mất thời điểm giải quyết tốt nhất. Cũng có thể là vì không nỡ tổn thương đứa trẻ, nên cuối cùng bọn họ đã quyết định sinh con bé ra.

Giờ đây Mạnh Vân Đình trở về thú nhận sự thật.

Dù gì đi nữa, khi chuyện như vậy xảy ra, thường thì con trai sẽ bị trách mắng ít hơn con gái.

Ông cụ nhìn Mạnh Vân Đình: “Con nói thật cho bố nghe, mẹ đứa bé là ai? Con cứ yên tâm, bố sẽ không làm gì cô ấy đâu. Cô ấy đã sinh con cho nhà họ Mạnh chúng ta, thì chúng ta không thể làm chậm trễ cô ấy. Tìm dịp để hai bên gia đình gặp mặt, bàn luôn chuyện hôn sự của các con.”

Tiếng cười đùa với đứa trẻ vang lên bên tai, ông cụ cau mày không vui: “Bố mẹ con bé không hiểu chuyện, chẳng lẽ làm ông nội như ta cũng không hiểu chuyện luôn à?”

Ông nghĩ mình đã đủ khoan dung và thấu tình đạt lý. Nhưng không ngờ câu tiếp theo của Mạnh Vân Đình lại khiến ông tức đến mức muốn ngất xỉu.

“Chúng con sẽ không tổ chức đám cưới. Mẹ của Tinh Tinh không muốn kết hôn, hơn nữa con cũng sẽ không để mọi người gặp cô ấy.”

“Cái gì!” Ông cụ nghi ngờ mình bị ảo giác. “Không muốn kết hôn là sao?”

“Chính là ý bố hiểu đó.”

Ông cụ tức điên, mất kiểm soát mà gào lên: “Mạnh Vân Đình, con mẹ nó, chẳng lẽ anh làm tiểu tam cho người ta? Có phải mẹ đứa bé đã có chồng rồi không?”

Ông không thể nghĩ ra lý do nào khác để giải thích chuyện đã có con rồi mà lại không chịu kết hôn cả!

Ông cụ nghĩ, nếu Vân Đình dám gật đầu, ông chắc chắn sẽ đánh gãy chân nó.

“Không phải.” May mà Mạnh Vân Đình kiên quyết lắc đầu. “Con và mẹ của Tinh Tinh không phải như mọi người nghĩ đâu, không vi phạm pháp luật, cũng không làm gì trái đạo đức cả. Nhưng con không thể nói cho mọi người biết chi tiết được.”

Mạnh Vân Đình ôm lấy Mạnh Tinh từ tay mẹ mình, dịu dàng hôn lên khuôn mặt nhỏ mềm mại của con gái, ánh mắt nghiêm túc nhìn ông nội Mạnh: “Con chỉ có thể nói rằng, con rất yêu mẹ của Tinh Tinh, mà Tinh Tinh chính là món quà tuyệt vời nhất mà cô ấy tặng cho con. Con sẽ nuôi dạy con bé thật tốt, cũng mong mọi người đừng hỏi gì thêm về mẹ của con bé nữa.”

Ông cụ vẫn muốn nói tiếp, nhưng bị bà nội Mạnh ngăn lại. Bà vốn thương con trai út, lại hiểu rất rõ tính khí của Mạnh Vân Đình, một khi nó đã quyết không nói thì dù có đánh chết nó, nó cũng không hé miệng.