Chương 28

Phó Tư Văn bận đến mức không thể dừng lại, mà Kỳ Dục cũng không rảnh rang gì, anh mở laptop, tiếp tục hoàn thiện bài luận văn của mình.

Khi kim đồng hồ chỉ đến số sáu, Phó Tư Văn tháo kính xuống, day nhẹ sống mũi, đưa nốt phần tài liệu còn lại cho Hứa Lạc, giọng có phần mệt mỏi: “Hôm nay đến đây thôi, cậu về trước đi.”

Hứa Lạc gật đầu, nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi rời đi, để lại không gian trong văn phòng cho hai người họ.

Kỳ Dục gập máy tính lại, nhìn về phía Phó Tư Văn nói: “Đi thôi, đi ăn cơm.”

Kết quả là hai người vừa bước ra khỏi văn phòng, điện thoại của Kỳ Dục đã vang lên.

Là Mạnh Triết Lan gọi đến.

“A Dục, hôm nay cậu có ở trường không?”

Kỳ Dục “Ừm” một tiếng.

Mạnh Triết Lan ở đầu dây bên kia nghe có vẻ rất vui: “Vậy thì đúng lúc rồi, tôi qua tìm cậu, chúng ta cùng ăn một bữa đi.”

Mạnh Triết Lan ở gần đó nên chẳng mấy chốc đã đến nơi.

Thế là ba người cùng đến nhà ăn giảng viên của trường Cảnh Đại.

“Sao cậu cũng đến Cảnh Đại vậy?” Kỳ Dục không cảm thấy anh ta đến để tìm mình.

“Tôi đến đưa đồ cho Tinh Tinh, vốn định đưa xong rồi tiện thể ăn với con bé một bữa, ai ngờ con bé đã hẹn với người khác rồi.”

Phó Tư Văn tỏ vẻ vô tình hỏi: “Hẹn với ai mà ngay cả anh trai như cậu cũng bị bỏ lại?”

Mạnh Triết Lan không nghĩ nhiều, thuận miệng trả lời vấn đề của Phó Tư Văn: “Với bạn cùng phòng của con bé, mấy cô gái nhỏ đi chơi với nhau, tôi là đàn ông đi theo chắc chắn không được tự nhiên. Thế nên mới qua tìm hai người nè.”

Anh ta lại quay sang nhìn Kỳ Dục: “Hôm nay cậu ở trường à, có dạy lớp của Tinh Tinh không?”

Kỳ Dục nhấp một ngụm canh: “Ừ.”

“Tinh Tinh của chúng tôi biểu hiện thế nào?”

Mạnh Triết Lan lúc này trông chẳng khác nào một phụ huynh sốt ruột muốn biết tình hình học hành của con mình.

Kỳ Dục nhớ lại biểu hiện của Mạnh Tinh trong lớp, khách quan nói: “Rất tốt, tư duy rất nhạy bén. Tôi cảm thấy những kiến thức hiện tại chắc là con bé đã nắm được từ trước rồi.”

Mạnh Triết Lan mặt đầy tự hào: “Tinh Tinh nhà chúng tôi thông minh từ nhỏ, nếu không phải vì chú út tôi sợ con bé học nhảy lớp nhanh quá sẽ bị bắt nạt, chắc giờ nó tốt nghiệp đại học luôn rồi.”

“Nhưng mà…” Kỳ Dục hơi ngừng lại, mới tiếp tục hỏi: “Tại sao Mạnh Tinh lại họ ‘Kỳ’? Con bé theo họ mẹ à?”

“Sao cậu lại biết chuyện này?”

Hỏi xong, Mạnh Triết Lan liền nhận ra mình hỏi một câu ngớ ngẩn, Kỳ Dục đã dạy Mạnh Tinh rồi, sao có thể không biết họ của con bé chứ.

“Mạnh Tinh họ ‘Kỳ’ à?” Phó Tư Văn vốn dĩ đã rất quan tâm đến bất kỳ chuyện gì liên quan đến Mạnh Tinh, lúc này đan tay lại, người hơi nghiêng về phía trước, có vẻ còn sốt sắng hơn cả Kỳ Dục muốn biết câu trả lời.

“Không phải theo họ mẹ đâu.” Mạnh Triết Lan lắc đầu.

“Cái gì?” Đồng tử của Kỳ Dục co rút lại, câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của anh ta, “Vậy tại sao con bé lại mang họ Kỳ?”

Mạnh Triết Lan nhớ rất rõ, vào năm anh ta tám tuổi, người chú út mới hai mươi tuổi của mình đột nhiên bế về một đứa bé sơ sinh, nói đó là con gái của chú ấy.

Chuyện này dĩ nhiên đã gây chấn động không nhỏ trong nội bộ nhà họ Mạnh.

Mẹ anh ta và bà nội ôm chặt lấy cục thịt nhỏ ấy không chịu buông tay, hết gọi cục cưng rồi tâm can… Còn việc tra hỏi chú út thì dĩ nhiên rơi vào trên người bố cậu và ông nội.

“Con nhặt con bé này ở đâu về thế hả?”

Mạnh Vân Đình nghe vậy liền tỏ vẻ không vui, như thể bị xúc phạm nặng nề: “Không phải nhặt được đâu, đây là con ruột của con.”