Hứa Vân Vọng ngồi cạnh Mạnh Tinh, nghiêng đầu nói nhỏ: “Anh Kỳ Dục chỉ nhìn có vẻ nghiêm túc vậy thôi, chứ thật ra rất dễ gần. Sau này cậu tiếp xúc nhiều hơn sẽ biết.”
Câu này nghe cũng giống với lời Phó Tư Văn từng nói.
Giọng nói lạnh nhạt của Kỳ Dục vang lên trong lớp học: “Vì đây là buổi học đầu tiên, nên có vài quy định cần nói rõ trước.”
“Thứ nhất, cá nhân tôi không thích điểm danh, nên hôm nay điểm danh xong thì những buổi sau sẽ không điểm danh nữa. Thứ hai, nếu có việc hãy xin phép trước, chỉ cần lý do hợp lý thì sẽ được duyệt, không xin phép sẽ tính là vắng mặt không lý do, vắng ba buổi thì điểm chuyên cần là 0. Thứ ba, tổng điểm sẽ được tính từ điểm chuyên cần và điểm thi cuối kỳ, bạn thi được bao nhiêu điểm thì là bấy nhiêu, đừng lén tìm tôi để xin sửa điểm…”
Sau khi nói xong yêu cầu của mình, Kỳ Dục mở sổ điểm danh: “Bắt đầu điểm danh.”
…
“Kỳ Mạnh Tinh.”
“Có mặt.”
Tuy Hứa Vân Vọng đã biết họ thật của Mạnh Tinh là “Kỳ” chứ không phải “Mạnh”, nhưng mỗi lần nghe thấy tên đầy đủ của Mạnh Tinh, cậu vẫn theo bản năng mà sững người một chút.
Thật ra cậu luôn muốn tìm cơ hội để hỏi Mạnh Tinh vì sao lại mang họ “Kỳ”, nhưng lại cảm thấy vấn đề này có thể khiến Mạnh Tinh khó chịu, nên đành nhịn lại.
Vì muốn nhớ mặt từng sinh viên nên mỗi khi có người trả lời “có mặt”, Kỳ Dục đều sẽ ngẩng đầu nhìn đối phương một cái.
Kỳ Mạnh Tinh?
Em gái của Mạnh Triết Lan vậy mà lại mang họ Kỳ?
Ngay khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt của Mạnh Tinh, vẻ mặt Kỳ Dục khẽ thay đổi, nhưng rất nhanh đã được anh che giấu đi.
Kỳ Dục nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường rồi tiếp tục điểm danh.
“Tôi cần một lớp trưởng, có bạn nào cảm thấy hứng thú không?”
Hứa Vân Vọng lập tức giơ tay xung phong.
Kỳ Dục không muốn tốn quá nhiều thời gian cho việc này nên đồng ý luôn.
“Sau này bài tập sẽ nộp vào hộp thư của lớp trưởng, lớp trưởng sẽ tổng hợp danh sách rồi gửi cho tôi.”
Hứa Vân Vọng gật đầu.
—
Kỳ Dục tan học quay về văn phòng thì mới ba giờ rưỡi, còn lâu mới đến giờ ăn tối, nhưng không ai cảm thấy thời gian dư dả cả.
Phó Tư Văn ngồi trên ghế sofa, sống mũi cao thẳng đeo một cặp kính gọng vàng chỉ dùng khi làm việc, trông còn cấm dục và nho nhã hơn cả vị giáo sư đại học là Kỳ Dục.
Anh đang chăm chú xem hợp đồng trong tay, còn thư ký Hứa Lạc thì đứng bên cạnh, trong tay ôm một chồng tài liệu.
Kỳ Dục rót cho mình một ly nước, từ tốn đi đến bàn làm việc: “Bây giờ tôi bắt đầu hơi nghi ngờ rồi.”
“Nghi ngờ cái gì?” Phó Tư Văn thậm chí không thèm ngẩng đầu.
“Cậu thật sự là đến thăm tôi sao?”
Nghe vậy, ngón tay Phó Tư Văn dừng lại một nhịp khi lật trang hợp đồng, đôi mắt đen sâu thẳm sau gọng kính vàng khó đoán, “Sao cậu lại nói vậy?”
“Chỉ là thấy tôi chưa đến mức quan trọng đến độ khiến một tổng giám đốc bận trăm công nghìn việc như cậu phải hy sinh lớn thế.”
Rõ ràng bận đến mức chân không chạm đất, vậy mà lại đột nhiên chạy đến trường, nói là muốn mời anh ăn cơm. Tuy hiện tại Kỳ Dục chưa rõ lý do thật sự Phó Tư Văn làm vậy, nhưng anh chắc chắn một điều, Phó Tư Văn không phải đến vì anh.
Ít nhất là ban đầu không phải.
Phó Tư Văn đẩy gọng kính lên sống mũi, thản nhiên liếc Kỳ Dục một cái: “Giáo sư Kỳ đừng tự coi nhẹ bản thân như vậy.”
“Là phó giáo sư Kỳ, cảm ơn.”
Sự nghiêm túc của Kỳ Dục lúc này thể hiện rất rõ.
“Được rồi, phó giáo sư Kỳ.” Phó Tư Văn ngoan ngoãn đáp lại.
Anh đưa bản hợp đồng đã ký cho Hứa Lạc: “Cuộc họp dời sang chiều mai, bảo mỗi người tham dự đều chuẩn bị một phương án.”
“Vâng, Phó tổng.” Hứa Lạc gật đầu, sau đó đưa tài liệu tiếp theo cho anh xử lý.