Chương 26

“Tinh Tinh, sao mặt cậu đỏ thế?” Lê Vũ Thời và Tất Tình Tình không lên lớp mà còn đang đứng đợi ở đầu cầu thang. Thấy Mạnh Tinh đến trễ, cả hai liền vội vàng bước tới.

Mạnh Tinh hơi khựng lại một chút, theo phản xạ đưa tay chạm lên mặt mình, đúng thật là rất nóng.

“Không sao đâu, vừa bị nắng chiếu vào ấy mà.”

Da của Mạnh Tinh trắng và mịn, nên Lê Vũ Thời và Tất Tình Tình cũng không nghi ngờ gì lời cô nói.

Mạnh Tinh đã thêm bạn với Phó Tư Văn ngay trước mặt anh, Phó Tư Văn mới chịu để cô xuống xe.

Không biết có phải là trùng hợp hay không, Mạnh Tinh phát hiện ảnh đại diện WeChat của Phó Tư Văn rất giống với ảnh của cô, đều là một bầu trời đầy sao.

Chỉ là câu nói của Phó Tư Văn lúc đó cứ lởn vởn trong đầu cô mãi.

Tại sao lại dùng giọng điệu như thế để nói với cô?

Tại sao lại xoa đầu cô?

Mạnh Triết Lan cũng thường xoa đầu cô, nhưng cảm giác lại hoàn toàn không giống nhau!

Đừng nghĩ nhiều, đừng nghĩ nhiều.

Người ta chỉ coi mình là em gái thôi.

Mạnh Tinh chỉ có thể thầm nhắc đi nhắc lại trong lòng, cố gắng để nhiệt độ trên mặt hạ xuống.

“Tinh Tinh, vừa nãy người đó cũng là anh cậu à?” Rõ ràng biết người kia đã đi xa, nhưng Lê Vũ Thời vẫn liếc nhìn ra ngoài rồi mới lên tiếng hỏi Mạnh Tinh.

Anh trai của Mạnh Tinh trước đây bọn họ từng gặp qua rồi, còn “anh trai” vừa rồi thì lạ hoắc.

“Anh Tư Văn... là bạn thân của anh tớ.”

Lê Vũ Thời và Tất Tình Tình liếc nhau một cái. Mạnh Tinh có thể không để ý, nhưng hai người ngồi hàng ghế sau thì thấy rõ ràng, ánh mắt người kia nhìn Mạnh Tinh dịu dàng đến mức không bình thường.

“Tinh Tinh…”

“Đi mau, sắp trễ học thật rồi!”

Câu nói của Lê Vũ Thời còn chưa kịp nói ra, đã bị Mạnh Tinh kéo đi chạy về phía trước.

“Cậu với anh cậu…” Lê Vũ Thời lại chuẩn bị mở miệng thì lại bị cắt ngang lần nữa.

Hứa Vân Vọng đứng trước cửa lớp chờ đến sốt ruột.

Thấy bóng dáng Mạnh Tinh xuất hiện nơi khúc ngoặt, cậu liền hào hứng vẫy tay gọi: “Mạnh Tinh!”

Lê Vũ Thời: “…”

Vốn chỉ là vài suy đoán của bọn họ, nhưng bị ngắt lời liên tục như thế, Lê Vũ Thời cũng đành ngậm ngùi nuốt lại lời muốn nói.

Khi Kỳ Dục đang chuẩn bị những việc cuối cùng trước giờ lên lớp, thấy bóng dáng cao ráo bước vào văn phòng mình thì không nhịn được nhướng mày: “Hiếm thấy nha, sao hôm nay có rảnh ghé qua vậy?”

Phó Tư Văn chỉ đơn giản là muốn ở gần Mạnh Tinh hơn, tiện tay ném chìa khóa xe lên bàn làm việc của Kỳ Dục, rồi tìm đại một cái cớ qua loa: “Tới thăm cậu thôi.”

“Thật không khéo, tôi sắp phải đi dạy rồi.”

“Tôi biết.”

“Vân Vọng nói với cậu à?”

Phó Tư Văn không trả lời vấn đề của anh ấy: “Không phải cậu nói sắp đi dạy à, mau đi đi, đừng để sinh viên chờ lâu.”

“Còn cậu?”

“Tôi ở đây chờ cậu, tối đi ăn với nhau một bữa.”

Lúc ăn cơm, anh còn có thể tiện thể hỏi thăm tình hình học tập của Mạnh Tinh.

“Được.” Kỳ Dục đóng cửa văn phòng rồi đi ra ngoài: “Được thôi, nhưng tối tôi còn một lớp tự chọn nữa, nên phải ăn ở trường.”

“Không thành vấn đề.”

Trong số bạn bè của Mạnh Triết Lan, chỉ có Kỳ Dục là người mà Mạnh Tinh chưa từng gặp.

“Giáo sư Kỳ này ngoài đời còn đẹp trai hơn mấy tấm hình chụp trộm đăng trên diễn đàn đấy,” Lê Vũ Thời thì thào với Tất Tình Tình.

Tất Tình Tình gật đầu đồng tình, hơn nữa cô còn thấy lúc giáo sư Kỳ cúi đầu có cảm giác quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra là giống ai.